Việc Tống Mãn ở nơi này làm công tác tư tưởng cho người mới, và sắp xếp cho nàng ấy cùng Xuân Liễu thế nào thì chưa nói đến. Về phần Tô Ma ma, sau khi trở về báo cáo với Tứ Phúc tấn, cho người nhắn lại với phủ Nội vụ thì đã trở về phòng. Thấy Tứ Phúc tấn đang vẽ mẫu hoa văn bên cửa sổ thì nhẹ nhàng bước đến, châm trà mới cho Tứ Phúc tấn.
Tứ Phúc tấn còn trẻ, năm nay mới tròn mười ba tuổi, thời bấy giờ thì là mười lăm. Búi tóc nặng trịch, mặc y phục tinh xảo, đúng quy tắc, đi đôi giày hoa bồn đế cao, trang điểm trưởng thành, chững chạc.
Nàng ấy mới thành hôn năm nay, nhưng đã nhận được vô số lời khen ngợi từ trong cung, hết lòng hiếu kính Thái hậu với Đức Phi, còn chung sống hòa thuận với chị em dâu và các thiếp thất. Tứ A ca cũng tin tưởng phẩm cách của nàng ấy, dành cho nàng ấy một sự tôn trọng rất lớn.
Thấy Tô Ma ma trở về, Tứ Phúc tấn đặt bút xuống: “Ma ma có chuyện gì sao?”
“Là chuyện bên Tống Cách cách.” Tô Ma ma suy nghĩ nói: “Lão nô thấy, Tống Cách cách e là sắp vực dậy tinh thần. Hôm nay, tinh thần nàng ấy đã khác hẳn hôm qua. Tuy vẫn còn vẻ ốm yếu, nhưng giữa hai hàng lông mày hình như đã có thêm sức sống, cũng bắt đầu lo liệu công việc trong phòng rồi.”
Tứ Phúc tấn nghe vậy thì sững lại, nhấp một ngụm trà, từ từ nói: “Đối với chúng ta mà nói thì đây là chuyện tốt, đúng không?”
Tô Ma ma cười đáp: “Đúng rồi ạ.”
Trong viện có ba người, Trương thị không được Tứ A ca yêu thích, Tống thị sinh ra Đại Cách cách, vốn dĩ còn có thể miễn cưỡng cân sức với Lý thị. Nếu Tống thị hoàn toàn suy sụp, Lý thị vốn đã được sủng ái sẽ một mình nổi bật hẳn lên…
Tứ Phúc tấn thở phào nhẹ nhõm: “Thật tốt, thật tốt.”
Nàng ấy và Tứ A ca vẫn chưa động phòng, cũng không vội vàng có con cái. Không sợ có nhiều người được sủng ái, chỉ sợ Tứ A ca chỉ sủng một người.
Dòng dõi Ái Tân Giác La này luôn xuất hiện những kẻ si tình... Nếu thật sự để Tứ A ca và Lý thị nảy sinh thứ tình cảm như Tiên đế và Hiếu Hiến Hoàng hậu, hay Thái Tông và Mẫn Huệ Cung Hòa Nguyên phi, thì vị Phúc tấn trẻ tuổi là nàng ấy, còn biết ngồi vào đâu?
Vẫn là đông người tốt hơn.
Nếu Tống thị không chịu vực dậy, bọn họ thậm chí sẽ phải chọn một người xinh đẹp khéo léo bên cạnh mình để thế chỗ. Trong lòng nàng ấy không muốn chọn thêm người nữa. Vì nếu là người có thể chia đôi sự sủng ái nhất định phải là người nổi trội mọi mặt. Có thêm một người lại sinh ra biết bao nhiêu là chuyện rắc rối.
Hiện tại, một mình Lý thị đã đủ để nàng ấy phải đối phó rồi. Tống thị vốn mềm yếu, thật thà, không đáng lo ngại, nhưng Tứ A ca lại khá yêu thích nàng. Nếu nàng có thể vực dậy được thì là tốt nhất.
Tứ Phúc tấn nói: “Dặn dò Thái y để ý chăm sóc Tống Cách cách một chút.”
Tô Ma ma vâng lời, rồi lại thở dài, nhìn dáng người mảnh mai của Tứ Phúc tấn: “Lão nô đã dặn thiện phòng hầm sẵn canh gà, Phúc tấn dùng thêm một chút.”
Tứ Phúc tấn biết dụng ý của bà ấy, đành lắc đầu: “Dù có tẩm bổ thế nào, ta cũng đâu thể trưởng thành ngay trong một đêm đâu?”
Tô Ma ma sầu não: “Người phải chịu thiệt thòi vì tuổi còn quá nhỏ. Nếu người lớn thêm hai tuổi nữa, A ca là người trọng thể diện, trưởng tử nhất định sẽ do người sinh ra. Còn bây giờ... Lý thị thịnh sủng, có thai chỉ là chuyện sớm muộn. Nếu nàng ta lại có nhi tử, e rằng A ca sẽ càng thiên vị, xem trọng nàng ta hơn. Sau này làm Trắc Phúc tấn, lại là thân sinh của trưởng tử...”
Tứ Phúc tấn im lặng một thoáng, rồi lại cười: “Đó vẫn là chuyện chưa xảy ra, Ma ma hà tất phải lo lắng? Khác gì kỷ nhân ưu thiên hà(*) đâu? Còn bên Tống thị, bà hãy gửi thêm vài món đồ bổ qua đó đi.”
(*) Điển tích dùng để chỉ những người có nỗi lo xa vời, hão huyền, không thực tế, hay lo lắng viển vông.
Tô Ma ma thưa vâng.