Tống Mãn kêu Xuân Liễu giữ lại đĩa bánh đậu vàng ngon mắt nhất, để lát nữa rồi thưởng cho bà tử thô sử giúp khiêng đồ.
Xuân Liễu có chút tiếc nuối: “Đây là món ngon mắt nhất trên bàn ăn, là nô tỳ đặc biệt xin về cho chủ tử.”
“Xá bất đắc hài tử, sáo bất trứ lang. Hôm nay ta muốn rửa ráy một phen, chẳng lẽ lại để chỉ mình ngươi đi lấy nước ư?” Tống Mãn nói: “Nhân lúc thưởng tiền cho người phụ trách nước nôi thì làm luôn một thể. Lần sau muốn nước, không biết sẽ còn phải tốn bao nhiêu công sức.”
Xuân Liễu kinh hãi, không còn tiếc nuối nữa, vội nói: “Chủ tử, người bây giờ sao có thể tắm được? Cơ thể người yếu như vậy, tắm rồi bị cảm lạnh thì sao?”
“Toàn thân chủ tử của ngươi bây giờ đã bốc mùi rồi, nếu còn không tắm rửa thì với cái bộ dạng này chỉ tổ bị người ta ghét bỏ thôi!” Tống Mãn lộ ra thái độ cứng rắn hơn: “Trời nóng thế này, không dễ bị cảm lạnh đâu, ngươi cứ làm từng thứ một đi.”
Tính tình nguyên thân mềm yếu, Tử Ngẫu được nước làm tới đã đành, Xuân Liễu thực ra cũng thỉnh thoảng tự ý quyết định thay nàng. Đó là điều nguyên thân cần, nhưng không phải là điều Tống Mãn cần.
Nàng dẫn dắt đội ngũ, cả đội phải nghe lệnh, hiểu và phối hợp.
Có điều, ấn tượng của nàng về Xuân Liễu vẫn rất tốt. Trong ký ức của Mậu Tần, Xuân Liễu luôn ở bên cạnh bà ấy cho đến năm 25 tuổi, mãi đến khi không thể ở lại nữa thì mới xuất cung. Nhà nàng ấy bắt nàng ấy ở nhà làm việc, hầu hạ đệ muội, cháu chắt, còn phải thêu thùa may vá để nuôi gia đình. Sau khi Tứ A ca lập phủ, Mậu Tần biết được tình hình của nàng ấy, đã cầu xin Tứ Phúc tấn, đón Xuân Liễu trở lại phủ. Tiếp đó, Xuân Liễu đã hầu hạ Mậu Tần cho đến lúc bà ấy qua đời.
Xuân Liễu thật thà, có phần cứng nhắc, nhưng như vậy cũng tốt. Chỉ cần nàng ấy đáng tin cậy, Tống Mãn tuyệt không để nàng ấy chịu thiệt thòi.
Cuối cùng, Xuân Liễu vẫn làm theo lời Tống Mãn căn dặn. Rèm cửa, nệm gối lần lượt được dỡ xuống, còn đi tìm màn sa năm ngoái trong kho. Tống Mãn cẩn thận nhìn kỹ, đúng là màu sắc đã có phai đi dần, có vài lỗ mọt, nhưng phần vải bị thiếu vừa hay lại ở phần rìa, khi treo lên không dễ nhận thấy.
Tốt xấu gì thì vẫn dùng được, hơn nữa nàng cũng cần bán chút thảm hại nên vẫn cứ treo lên. Trong phòng xuất hiện màu liễu xanh tươi mát, tuy không còn rực rỡ nhưng vẫn thoáng đãng hơn chiếc rèm cũ. Lúc thay chăn, Tống Mãn còn giúp kéo góc chăn, Xuân Liễu thấy nàng động đậy thì gấp đến độ giậm chân: “Chủ tử mau ngồi xuống đi, nào có chuyện để người làm việc được?”
“Không phải ta vẫn đang ngồi đây sao?” Tống Mãn cười nói: “Chờ người mới đến, ngươi dạy dỗ thật cẩn thận, ngươi cũng sẽ nhàn hơn chút.”
Đang nói chuyện, giọng Tô ma ma từ bên ngoài vọng vào: “Tống chủ tử?”