Xuyên Đến Triều Thanh, Trở Thành Phúc Thiếp Đông Con

Chương 18: Khích lệ cả đội (3)

Trước Sau

break

“Mấy món đồ Tử Ngầu giấu đi chắc đều ở đây ạ. Trang sức có ấn ký trong cung và đồ A ca tặng riêng cho chủ tử thì nàng ta không dám đụng, nhưng đã lén trộm mười viên trân châu, một số đá quý vụn vặt, có lẽ là bị nàng ta giữ lại khi làm lại mấy món trang sức cũ. Ngoài ra còn có chiếc vòng vàng này, lúc đó nói là Xuân Ý lấy trộm, kết quả lại... Cùng với mấy thỏi bạc. Nô tỳ ước chừng được khoảng ba mươi lạng tám đồng. Mấy năm nay nàng ta cũng có liên lạc với gia đình, không biết tất cả đồ trộm được chỉ là chừng này, hay là đã tuồn ra ngoài một ít rồi.”

Nàng ấy nói xong, còn có chút tức giận.

Số này không phải là quá nhiều, nhưng hai năm Tống thị vào A ca sở, nói về sủng ái thì không bằng Lý thị, tiền tiêu hàng hàng tháng cũng không cao. Việc Tử Ngẫu có thể moi ra được chừng này chứng tỏ nàng ta đã làm tất tay.

Tống Mãn gật đầu: “Báo cho phủ Nội vụ biết. Loại người như vậy, nào còn có thể ở trong cung được nữa?”

Dựa theo ký ức nàng tiếp nhận đêm qua, Tử Ngẫu phạm tội trộm cắp sẽ trực tiếp bị đưa đi sung quân, vừa hay có thể loại trừ được hậu họa.

Xuân Liễu cũng rất tức giận, vội vàng vâng lời, lại thấy Tống Mãn có vẻ khá bình tĩnh, nàng ấy chỉ nghĩ là do chủ tử mệt mỏi, nhẹ giọng nói: “Chủ tử ăn tổ yến trước đi, nô tỳ sẽ lập tức đến thiện phòng để lấy bữa sáng. Dùng một thỏi bạc hối lộ, thế nào cũng có được hai ngày cơm ngon canh ngọt.”

“Những thứ hôm nay chi ra, đều sẽ có ngày lấy lại được.” Tống Mãn bắt đầu khích lệ tinh thần cho người của mình. Tuy rằng bây giờ chỉ có một tiểu muội Xuân Liễn, nhưng chẳng phải dẫn dắt đội ngũ đều từ không mà có sao?

Vẻ mặt nàng kiên định: “Trải qua chuyện này, ta đã nghĩ thông suốt rồi. Ở trong cung, nếu không tự mình đứng dậy, ai cũng có thể đến dẫm lên! Chỉ khi tự mình đứng vững, mới có ngày tháng tốt đẹp. Xuân Liễu, những ngày này, ít nhiều gì ta cũng có ngươi ở bên cạnh. Ngươi yên tâm, từ nay về sau, ngày nào ta còn tốt, ta nhất định sẽ không để ngươi phải chịu thiệt thòi nữa!”

Xuân Liễu nghe xong, lau nước mắt, tinh thần cũng phấn chấn hẳn lên: “Chủ tử nghĩ được như vậy là tốt lắm rồi! Thực ra A ca và người vốn cũng có chút tình nghĩa. Người khỏe lại rồi, còn lo gì không có ân sủng?”

Chỉ là chủ tử hiện giờ quá tiều tụy... E rằng còn phải chịu đựng thêm một thời gian nữa.

Cao Ngọc Lộ dưỡng da do Thái y viện điều chế rất tốt. Trước đây cũng có người hiếu kính chủ tử, hiệu quả rất tốt. Chỉ là bây giờ cũng không biết phải rải tiền vào đâu mới có thể kiếm thêm một ít.

Ngày trước, chủ tử trời sinh đã không được bằng Lý chủ tử, cũng không biết nũng nịu hay nịnh bợ như Lý chủ tử. Vì vậy mà dù có là người đầu tiên hầu hạ A ca khi vào A ca sở thì vẫn không bằng được sủng bằng Lý chủ tử. Giờ đây dung nhan còn bị bệnh tật tàn phá. Mặc dù đã vực dậy tinh thần, nhưng sự sủng ái của A ca thì sao mà dễ dàng có được?

Ngoài miệng nàng ấy an ủi Tống Mãn, nhưng nhìn khuôn mặt vàng vọt của Tống Mãn, trong lòng vẫn tràn đầy lo lắng.
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc