"Tôi nên chăm sóc các người nhưng các người cũng nên giúp tôi chăm sóc mẹ con họ chứ, kết quả thì sao? Các người đã chăm sóc vợ con tôi thế nào!"
Năm ngoái, không chỉ người nhà họ Mục, mà cả làng đều tưởng Mục Kiến Quân đã chết, Mục Viễn Sơn cũng nhắm một mắt mở một mắt, mặc cho Vương Chiêu Đệ hành hạ Từ Văn Lệ. Biết sớm con trai sẽ trở về, dù thế nào cũng không để mối quan hệ trở nên căng thẳng như vậy.
"Hôm nay lãnh đạo quân đội và đại đội trưởng đều ở đây, tôi cũng nói luôn ý định của mình, mấy ngày nữa tôi đưa bố đi thành phố khám chân, sau này mỗi năm sẽ đưa cho bố năm mươi tệ dưỡng già, đến Tết thì mang đến, ngoài ra chuyện gì xảy ra ở bên đó tôi cũng không quan tâm."
"Có phải Từ Văn Lệ thổi gió bên gối không, cô ta có nói đến chuyện đánh mẹ chồng, ra tay với em chồng không? Cũng là chuyện mất mặt như vậy, cô ta sao nói ra được!" Vương Chiêu Đệ cố gắng chia rẽ mối quan hệ giữa Mục Kiến Quân và Từ Văn Lệ.
Ngoài chuyện không cho quản Mục Kiến Quốc thì không nói gì cả, không ngờ bà mẹ kế này lại vu oan giá họa. Trước đó, Mục Kiến Quân đã tin tưởng lời của Tề Liên Phúc, xem phản ứng của Vương Chiêu Đệ thì còn gì không hiểu nữa.
"Hôm nay nể mặt bố nên tôi không nói gì, sau này ai sống nấy, chuyện nhà tôi không cần người khác quản!"
Vương Chiêu Đệ muốn làm loạn nhưng đối mặt với Mục Kiến Quân mặt lạnh và Tề Liên Phúc ngồi bên cạnh, mặt bà ta đỏ bừng cũng không dám làm loạn. Để con trai đưa mình đi khám bệnh, Mục Viễn Sơn cũng không lên tiếng.
"Ăn cơm đi, chúng ta nếm thử tay nghề của vợ Kiến Quân." Tề Liên Phúc phá vỡ bầu không khí ngượng ngùng, mời mọi người ăn cơm.
Ăn xong, Mục Kiến Quân để Giản Tam và Đào Đại Bảo về, tiện thể đưa Lâm Phương về luôn.
"Không được, cơ thể anh mới hồi phục không lâu, chúng tôi không dám đi, chăm sóc anh hùng là trách nhiệm của chúng tôi, bây giờ chúng tôi cũng đang làm nhiệm vụ."
"Vậy để Đại Bảo đưa y tá Lâm về, tôi về nhà có vợ chăm sóc bên cạnh có nhiều phụ nữ thấy kỳ cục lắm."
Cách nói này bị Giản Tam phản bác: "Y tá Lâm là nhân viên y tế chuyên nghiệp, có thể kiểm tra định kỳ cho anh, anh yên tâm, lúc cô ấy kiểm tra chúng tôi đều ở bên cạnh, đảm bảo không để em dâu hiểu lầm."
Bây giờ đã hiểu lầm rồi, Mục Kiến Quân nói với Giản Tam rằng mình có thể đi khám sức khỏe định kỳ ở bệnh viện thành phố, chứ không phải đã bảy tám mươi tuổi rồi, bên cạnh không cần có y tá.
"Ca phẫu thuật tiếp theo của anh được định vào ba tháng nữa, đợi anh phẫu thuật thành công, chúng tôi mới coi như hoàn thành nhiệm vụ được giao."
"Vậy thì ngày mai đưa bố tôi đi thành phố khám đi!" Mục Kiến Quân liếc nhìn Giản Tam.
Lúc đầu anh tưởng quân đội sẽ cử người đưa anh về nhà rồi sẽ rời đi nên anh cũng không chọn người nhưng bây giờ xem ra không đơn giản như vậy. Ngày mai đi thành phố vừa hay có cơ hội gọi điện thoại, cuộc đời anh phải do chính anh làm chủ, không thể để người khác sắp đặt.
Còn cô Lâm Phương kia, Mục Kiến Quân biết nhà họ Lâm ở tỉnh có chút thế lực, nếu họ cho rằng dựa vào quyền thế của nhà họ Lâm mà có thể làm bừa thì nhầm rồi. Đợi mọi người giải tán, Từ Văn Lệ mới từ trụ sở đại đội về dọn bát đũa, quét dọn nhà cửa.
Tráng Tráng và Xảo Xảo cũng giúp làm việc, Mục Kiến Quân vừa giúp bê bàn vừa hỏi hai anh em: "Hai đứa muốn gì, ngày mai bố đi mua về cho."
"Đồ ăn ngon, bánh vòng to, sườn to, bánh rán, còn có táo nữa..." Mục Xảo Xảo đếm từng thứ một.
Mục Kiến Quân thấy lạ, con gái biết những món ăn này từ đâu, chẳng lẽ con bé đã từng ăn rồi?
"Con không cần, mẹ có..."
Từ Văn Lệ vội bịt miệng con gái, dùng ánh mắt cảnh cáo không cho con bé nói nữa: "Xảo Xảo nhà mình là con mèo tham ăn, nghe người ta nói đến những món ăn đó là nhớ ngay."