Xuyên Đến 70 Trước Khi Cửa Nát Nhà Tan, Ta Bị Quân Nhân Xuất Ngũ Bạo Sủng

Chương 47

Trước Sau

break

"Hay là cả nhà về trước đi, vị lãnh đạo từ quân đội đến này về nhà tôi ăn cơm, chân của anh Mục bị thương đã hơn nửa năm rồi, muốn đi bệnh viện cũng không thiếu một hai ngày chứ!" Tề Liên Phúc cũng không đành lòng nhìn Mục Kiến Quân bị Vương Chiêu Đệ tính kế.

Có vài lời ông không thể nói quá thẳng thắn, lỡ như Mục Kiến Quân thật sự coi Vương Chiêu Đệ là mẹ ruột, tin lời bà ta nói thì ông ta sẽ rơi vào cảnh khó xử.

Vương Chiêu Đệ nào dám để Từ Văn Lệ đưa người đi, nếu cô nói hết những chuyện mình đã làm với Mục Kiến Quân thì mưu đồ của bà ta sẽ tan thành mây khói.

"Xin hỏi đây có phải nhà của Mục Kiến Quân không?" Ngoài cửa lớn vang lên một giọng nói vừa ngọt ngào vừa mềm mại.

Một cô gái mặc áo Lenin, tết hai bím tóc dài thô vào sân. Cô gái có nước da trắng trẻo thanh tú, cũng rất dịu dàng, cử chỉ nhã nhặn cho người ta cảm giác rất có giáo dưỡng.

Thấy Mục Kiến Quân chạy nhỏ về phía mình, hai tay kéo tay áo anh, mắt đỏ hoe hỏi: "Anh về nhà sao không báo cho em một tiếng, lẽ nào em còn cản anh được sao?" Nói xong còn liếc anh một cái nũng nịu.

Mục Kiến Quân muốn rút tay về, không ngờ cô gái ôm chặt cứng, anh vô thức liếc Từ Văn Lệ một cái: "Cô ấy là y tá Lâm, sau khi tôi tỉnh lại vẫn là cô ấy chăm sóc tôi."

Lâm Phương nghiêng người nhìn Từ Văn Lệ, Mục Kiến Quân nhân cơ hội rút tay về, còn dựa vào bên cạnh Từ Văn Lệ.

Mặc dù mất trí nhớ, cũng không nhớ Từ Văn Lệ nữa nhưng anh biết vợ là người thân thiết nhất với mình, hai người đã có con, vậy thì chứng tỏ đã làm những chuyện thân mật nhất, dựa vào cô ấy chắc chắn không sai.

"Y tá Lâm đúng không, tôi là vợ của Mục Kiến Quân." Từ Văn Lệ cười tủm tỉm nhìn Lâm Phương.

Mục Kiến Quân hiện tại vẫn chung hộ khẩu với cô, vậy mà đã có người chạy đến đào tường. Ai có thể nhịn nhưng cô thì không thể nhịn!

Nghe thấy lời tự giới thiệu như vậy, vẻ e thẹn trên mặt Lâm Phương không giữ được nữa, hai tay nắm chặt trong ống tay áo. Hơn một năm nay, chính cô ta ngày đêm chăm sóc Mục Kiến Quân, ngoài chuyện thân mật nhất giữa vợ chồng, cô ta đều đã làm cho anh.

Bây giờ Mục Kiến Quân tỉnh lại, thấy mình sắp khổ tận cam lai không ngờ một người phụ nữ nông thôn lại dám giành người với cô ta. Lâm Phương đã nhờ người điều tra, Mục Kiến Quân có một người vợ ở nông thôn, còn có hai đứa con.

Nhưng cô ta căn bản không để Từ Văn Lệ vào mắt, phụ nữ nông thôn có thể so sánh với mình sao?

Mục Kiến Quân dù là trở về quân đội hay sau khi xuất ngũ muốn tìm một công việc tốt thì cũng nên biết cách lựa chọn có lợi cho mình nhất. Những gì nhà họ Lâm có thể cho anh ta, mười nhà họ Mục và những người phụ nữ nông thôn đều không thể sánh bằng.

Khi cô ta quay đầu nhìn rõ dung mạo của Từ Văn Lệ, cảm giác vượt trội vừa mới xây dựng được đã sụp đổ một nửa. Người phụ nữ trước mặt mặc dù ăn mặc giản dị, cũng không trang điểm nhưng lại là một khuôn mặt đẹp hoàn hảo.

Không giống như những cô gái nông thôn mà cô ta từng gặp, rụt rè, sợ sệt nếu ăn mặc đẹp một chút thì nói cô ấy là người thành phố cũng có người tin. Có khí chất, dám nói, còn đẹp hơn cả Tống Ninh, người đẹp nhất bệnh viện.

"Chị dâu... chào chị!" Lâm Phương cắn môi, như thể chịu rất nhiều ấm ức.

Từ Văn Lệ ghét nhất là trà xanh bạch liên và hồ ly tinh, gặp phải loại người này cô chưa bao giờ nương tay. Cô không để ý đến Lâm Phương, quay đầu hỏi Mục Kiến Quân: "Đây là em gái nuôi, em họ hay em gái họ của anh?"

"Cô ấy là y tá phụ trách chăm sóc tôi, chúng tôi chỉ là đồng chí bình thường."

"Ồ..." Từ Văn Lệ cười khẩy nhìn Lâm Phương, Mục Kiến Quân đã nói như vậy rồi xem cô còn diễn thế nào.

Đi cùng Mục Kiến Quân về có một người là lãnh đạo trong quân đội tên là Giản Tam, một người là lái xe tên là Đào Đại Bảo.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc