Tiếng cãi vã ở phòng phía tay vẫn tiếp tục vang lên và thỉnh thoảng còn có tiếng đập phá đồ đạc, Từ Văn Lệ nghiêng tai nghe ngóng động tĩnh bên ngoài.
Lại có tiếng đóng sầm cửa vang lên khiến cô cong môi cười khẩy, trong lòng đã nghĩ ra cách đối phó.
Vương Chiêu Đệ với đầu tóc bù xù quấn chăn xông vào phòng.
"Con khốn, rõ ràng là mày quyến rũ Lưu Ma Tử lại còn đổ tội cho tao. Từ Văn Lệ! Mày giỏi lắm, hôm nay tao sẽ thay Kiến Quân, thay nhà họ Mục trừng trị cái con đê tiện mặt dày như mày."
Vương Chiêu Đệ nghiến răng nghiến lợi, trong mắt bà ta tràn ngập sự tức giận.
Từ Văn Lệ nghiêng đầu né tránh Vương Chiêu Đệ đang lao tới như chó điên, thấy Mục Viễn Sơn đi vào thì trốn sau lưng ông ta.
"Mẹ chồng, mẹ đừng làm hỏng danh tiếng của con. Tối nay, lúc mẹ vào phòng đuổi con ra ngoài như đuổi chó, còn bắt con trông cổng xem có đóng chặt không, con còn chưa tới cửa phòng nữa mà."
"Từ Văn Lệ, mày là đồ dối trá, sao ông trời không đánh chết mày đi!"
"Con nhịn không được nên đi vệ sinh, khi trở về nghe thấy trong phòng có tiếng động lớn vội vàng chạy đến tìm bố chồng, không ngờ trong phòng lại có người khác. Có kinh nghiệm lần này rồi, lần sau sẽ con không nói cho người khác biết nữa, con xin thề với mẹ!"
Còn có lần sau sao?
Mục Viễn Sơn không nhịn được mà giơ tay tát Vương Chiêu Đệ mấy cái.
Vương Chiêu Đệ bị tát chảy máu miệng, đưa mắt nhìn người bạn đời đang thịnh nộ mà không dám cãi lại.
Hai đứa trẻ bốn năm tuổi đang ngủ trên giường bị đánh thức, chúng dựa vào nhau và nhìn mọi người một cách vô hồn.
Cậu bé không hề hoảng loạn mà mím môi liếc nhìn Mục Viễn Sơn và Vương Chiêu Đệ, nắm chặt nắm đấm nhỏ trong tay áo.
Cô bé mút ngón tay nấp sau lưng anh trai rồi đầu ra, để lộ một đôi mắt to tràn đầy hoảng sợ. Thấy bà nội và ông nội hung dữ như vậy, cô bé khóc òa không ngừng gọi:
"Anh ơi, Xảo Xảo sợ!"
Mục Viễn Sơn bảo Từ Văn Lệ bế hai đứa trẻ về phòng phía tây. Vương Chiêu Đệ không cam tâm để Từ Văn Lệ rời đi dễ dàng như vậy nên nhổ nước bọt vào cô rồi bảo cô chờ đấy, chuyện này chưa xong đâu!
Từ Văn Lệ bước từng bước tiến lại mép giường thì hai đứa trẻ từng bước lùi lại.
Cô bé rúc sâu vào sau lưng anh trai rồi lẩm bẩm: "Đừng đánh con!"
Hổ dữ còn không ăn thịt con mà, nguyên chủ thật sự không xứng làm mẹ. Bản thân sống khổ sở nhưng lại trút nỗi đau lên con mình, loại người như vậy chỉ xứng làm bia đỡ đạn!
"Lại đây, mẹ bế các con về phòng!"
Giọng Từ Văn Lệ nhẹ nhàng kèm theo nụ cười thân thiện, khác hẳn với khi đối mặt với Vương Chiêu Đệ.
Từ trước đến nay hai anh em chưa từng được đối xử như vậy nên bối rối nhìn Từ Văn Lệ, không biết phải làm sao.
Tránh khỏi vòng tay ôm ấp của Từ Văn Lệ, Mục Tráng Tráng nhảy xuống đất rồi cố sức bế em gái xuống. Hai đứa trẻ nắm tay nhau chạy vào màn đêm.
Ba người im lặng trở về chỗ ở, Từ Văn Lệ bế hai đứa lên giường rồi nhìn vào mắt chúng và nhẹ giọng nói:
"Trước đây là lỗi của mẹ, sau này mẹ sẽ không đánh các con nữa. Mẹ nói được làm được, chúng ta nghéo tay nhé."
Mục Tráng Tráng giả vờ không thấy ngón tay út cô đưa ra còn Mục Xảo Xảo thì lại trốn sau lưng anh trai.
Ánh mắt cô bé đầy cảnh giác, vẻ mặt không tin tưởng của hai anh em khiến trái tim Từ Văn Lệ hơi nhói.
Bất kể phải tốn bao nhiêu thời gian và công sức thì cô cũng phải tìm cách cải thiện mối quan hệ với chúng, vì bây giờ cô đã là mẹ chúng.
Mục Tráng Tráng tìm một góc xa Từ Văn Lệ rồi cho em gái nằm xuống.
Từ Văn Lệ ngồi dựa vào tường, hai mắt cô sáng như đèn pha. Cô sợ Vương Chiêu Đệ giở trò xấu nên không dám ngủ.
Nửa đêm bên ngoài bỗng có tiếng “sột soạt" vang lên. Người giờ này không ngủ mà còn lục đục thì chắc chắn là Vương Chiêu Đệ rồi. Cô đứng dậy hé cửa sổ ra, ánh trăng cho thấy có người khom lưng chất củi bên dưới cửa sổ.