Kiều Trân Trân bây giờ ít trồng củ cải, chuyển sang trồng lúa nước, tức là gạo, đây là lương thực chính của người miền Nam, cho dù có ăn nhiều rau đến đâu cũng không bằng một bát cơm gạo thơm phức.
Đặc biệt là gạo do không gian nông trại sản xuất, hạt nào hạt nấy đều căng mẩy, trong veo, nhai trong miệng có vị ngọt thanh đặc trưng của gạo, chỉ ăn cơm không ăn rau cũng có thể ăn hết hai bát lớn.
Ngoài ra, Kiều Trân Trân còn trồng một số loại rau nhỏ như dưa chuột, cà tím, ớt,... chủ yếu là để đáp ứng nhu cầu hàng ngày, ngoài việc không có thịt, mong muốn ăn no vẫn có thể dễ dàng thực hiện.
Kiều Trân Trân thử trồng các loại cây trồng trong không gian nông trại vào mảnh đất sau nhà.
May mắn thay, ở thế giới thực, cây trồng trong không gian cũng có thể sống được, chất lượng không thua kém gì trong không gian, chỉ là thời gian sinh trưởng dài hơn, gần giống với cây trồng ngoài thực tế, không giống như trong không gian nông trại chỉ cần vài phút hoặc vài giờ là chín.
Mặc dù quá trình trồng trọt có chút rắc rối nhưng rất nhiều thứ phải được công khai, dù rắc rối cũng phải làm, như vậy, sau này khi ăn rau gì đó cô không cần lo lắng người khác nghi ngờ nữa.
Nhưng chỉ ăn rau mà không có chút đồ mặn nào, lâu dần trong lòng vẫn không thoải mái, Kiều Trân Trân nghĩ, giá mà có thể ăn thịt hàng ngày thì tốt biết mấy.
Cô đến đây hơn một tháng rồi, nửa tháng trước mẹ Kiều mang đến một bát thịt kho, sau đó không ăn thịt nữa, cô gần như không nhớ được thịt lợn có vị gì rồi.
Càng nghĩ trong lòng càng thèm, làm việc cũng không có tâm trạng, Kiều Trân Trân buông cuốc xuống liền ra khỏi không gian, lười biếng dựa vào ghế ở cửa nhà, ăn táo do không gian sản xuất, vẻ mặt buồn rầu.
Khi chị dâu cả đến, thấy em chồng mình mặt mày hồng hào, nhàn nhã thoải mái tắm nắng, miệng còn ăn táo to tươi ngon, chân gác trên ghế nhịp nhàng rung rung, dáng vẻ nhàn nhã tự tại, khiến chị ta ghen tị đến nỗi dạ dày cứ sôi lên.
Cùng là phụ nữ, sao em chồng lại có số hưởng như vậy, không cần làm gì, ngay cả khi đã lấy chồng thì mẹ chồng vẫn có thể cung phụng ăn ngon uống tốt, quả táo to kia chắc chắn là mẹ chồng cho tiền mua.
Trong lòng tuy không thoải mái nhưng chị dâu cả cũng không dám nói gì, nếu không mẹ chồng biết được lại bị mắng, cô em chồng này giỏi mách lẻo nhất.
"Chị dâu, chị đến đây làm gì?"
Kiều Trân Trân vừa gặm táo vừa hỏi, mấy ngày nay đang vào vụ cấy lúa, mọi người đều bận rộn trên đồng, ngay cả buổi trưa cũng không nghỉ ngơi, người nhà còn mang cơm ra tận ruộng để ăn.
Người nhà họ Kiều ngoài việc phải chịu trách nhiệm phần của mình, còn phải giúp cả phần của Kiều Trân Trân, nếu không đến lúc cuối năm chia lương thực sẽ không đủ ăn, người nhà họ Kiều vẫn rất chăm chỉ, ngoại trừ Kiều Trân Trân là kẻ khác loại.
"Trân Trân, Thiết Đản bị sốt rồi, chị phải đưa nó đến trạm xá khám, trưa nay phải làm phiền em và nhà anh hai cùng đi ra đồng đưa cơm, cơm không cần em nấu, nhà anh hai sẽ về sớm nấu trước, em chỉ cần đi theo đưa qua là được."
Nếu không phải dạo gần đây Kiều Trân Trân biểu hiện chăm chỉ hơn một chút thì ngay cả việc nhẹ nhàng tiện tay như vậy, chị dâu cả cũng sẽ không đến làm phiền cô.
"Được, không vấn đề gì, chị nhanh đưa Thiết Đản đi đi, nhà cửa cứ giao cho em."