Tống Cẩn hiếm khi về một lần, Kiều Trân Trân muốn về nhà, mọi người tất nhiên không nói gì.
Kiều Trân Trân rửa qua bùn đất trên chân ở mương nước bên cạnh, nhanh chóng về nhà. Thực ra, Tống Cẩn chỉ bị bọn trẻ kéo đến chào cô thôi, nhưng thấy Kiều Trân Trân vui như vậy, anh cũng không nói gì.
Về đến nhà, Kiều Trân Trân thay một bộ quần áo sạch sẽ, rửa sạch chân, đi một đôi giày vải thoáng khí thoải mái, cả người thấy dễ chịu. Sau đó cô mới đi ra ngoài nói chuyện với Tống Cẩn.
Hành lý của Tống Cẩn rất ít, chỉ có một cái túi, đã để ở phòng ngủ của hai anh em. Bây giờ anh không vội dọn dẹp, ngồi trên ghế trước cửa bếp nói chuyện với bọn trẻ, chủ yếu là Tống Đại Bảo nói liên tục, Tống Cẩn gần như chỉ mỉm cười lắng nghe.
Khi Kiều Trân Trân dọn dẹp xong ra ngoài, cô thấy cảnh tượng cha hiền con thảo vui vẻ hòa thuận, đột nhiên có cảm giác như đứa con trai nuôi vất vả bao năm sắp bị sói bắt mất.
"Mẹ, ba nói sẽ đưa chúng con đến thủ đô."
Tống Đại Bảo đột nhiên nói một câu, khiến Kiều Trân Trân trở tay không kịp, cái gì?
Tống Cẩn ngẩng đầu nhìn, nói: "Trước khi khai giảng, các con sẽ đi thủ đô với ba."
Không phải là giọng điệu thương lượng, mà là lời kể đơn giản.
Kiều Trân Trân đột nhiên nổi giận, tên khốn này vừa về đã muốn gây chuyện. Ai nói muốn đi thủ đô, bà đây sống ở đội Hồng Kỳ rất thoải mái, đừng tưởng rằng anh đẹp trai thì có thể làm bậy.
Tống Cẩn tưởng Kiều Trân Trân sẽ vui vẻ, đây là điều cô vẫn luôn mong đợi trước đây. Nhưng nhìn biểu cảm của cô thì có vẻ không vui lắm, mà còn hơi tức giận, điều này khiến anh cảm thấy hơi kỳ lạ.
Lần này trở về, anh định đón vợ con đến sống chung, đây cũng là lời hứa trước đây với Kiều Trân Trân. Tuy nhiên, sau khi về nhà, cảm giác của anh đối với cô đã khác trước đây.
Nhà cửa được dọn dẹp sạch sẽ và sắp xếp gọn gàng, rèm cửa mới, chiếu và chăn cũng mới, chiếu cũ được đóng đinh lên tường, dù hơi lãng phí nhưng thực sự rất đẹp. Trong nhà còn có thêm nhiều đồ dùng nhỏ, trên bàn bày một ấm nước ngay ngắn, còn có bốn cái cốc sứ, trong đó có một cái anh nhận ra, đó là cái anh gửi về. Nhìn chung căn nhà tạo cảm giác ấm cúng, giống như cả nhà sống hạnh phúc.
Cảm giác này không chân thực, khiến Tống Cẩn hơi ngẩn người.
Trên tường phòng Đại Bảo còn treo một khung ảnh, bên trong có ảnh chụp chung của ba người họ và ảnh chụp riêng của Kiều Trân Trân, ngoài ra còn có ảnh chụp hai anh em giống hệt với bức ảnh trong tay anh.
Tống Cẩn hơi thắc mắc, đã có ảnh chụp chung của ba mẹ con, tại sao lúc trước Kiều Trân Trân lại không gửi ảnh chụp chung cho anh? Điều này không giống với tính cách thường ngày của Kiều Trân Trân.
Kiều Trân Trân trong ảnh cũng không giống với Kiều Trân Trân trong ấn tượng của anh, Kiều Trân Trân trong ảnh ít gai góc hơn, dịu dàng hơn. Nhìn ảnh chụp chung của cô và bọn trẻ, có thể biết được tình cảm của ba mẹ con rất tốt, nếu không sẽ không thể cười ấm áp và ngọt ngào như vậy.
Vườn rau phía sau nhà được chăm sóc tốt, trồng đầy rau củ quả, khung cảnh tràn đầy sức sống.
Đây là khung cảnh chưa từng xuất hiện trong nhà.
Anh nghĩ đến những lời bọn trẻ đã nói, dù chỉ nói những chuyện vụn vặt xảy ra sau khi anh đi, nhưng trong lời nói là niềm hạnh phúc rõ ràng.
Ngay cả khi nói đến việc Kiều Trân Trân dùng cành cây đánh vào mông chúng, ánh mắt chúng cũng lộ ra vẻ vui vẻ, chứ không phải sợ hãi. Mọi chuyện cho thấy bọn trẻ tin tưởng và yêu quý người mẹ Kiều Trân Trân này.