Sáng sớm, Kiều Trân Trân nấu một nồi cháo trứng thịt nạc lớn, đồ ăn kèm là một đĩa cải thìa trắng và củ cải ngọt tự muối.
Hôm nay cô phải lên thị trấn làm việc nên đã cẩn thận nấu một nồi cháo lớn, đặt trên bếp đun nhỏ lửa để giữ ấm. Như vậy thì đến trưa hai con trai cũng có thể ăn.
Gạo nếp thơm dẻo, lại còn thêm trứng và thịt nạc, đều là những thứ tốt nhất.
Tống Đại Bảo và Tống Tiểu Bảo cảm thấy dạo này mình sống như tiên vậy, mẹ không những không đánh mình nữa, còn nấu đồ ăn ngon cho mình, thật là quá hạnh phúc.
Ai đối xử tốt với mình, trẻ con đều ghi nhớ trong lòng. Hơn nữa đây còn là mẹ ruột của mình, cho nên đối với Kiều Trân Trân, hai anh em đều không tự chủ được mà nảy sinh tình cảm thân thiết, không còn sợ hãi như trước nữa, còn luôn thích quấn lấy Kiều Trân Trân.
Lần này còn năn nỉ đòi cùng lên thị trấn, từ bé đến giờ chúng chưa từng lên thị trấn. Nhưng lần này Kiều Trân Trân có nhiều việc phải làm, không chỉ phải đến nhà máy chế biến thịt mua thịt, còn phải đến bưu điện lấy tiền, phải đến chợ đen, dẫn theo hai đứa trẻ nhỏ như vậy thật sự không tiện nên hứa với chúng lần sau sẽ cùng đi.
Hai anh em chỉ đành phải lưu luyến đứng ở đầu làng vẫy tay tạm biệt mẹ.
"Đại Bảo Tiểu Bảo, mẹ các con lại lên thị trấn rồi à?" Một bà thím ở đầu làng thấy Kiều Trân Trân đi rồi, trêu chọc hai anh em.
"Mẹ cháu lên bưu điện lấy tiền ạ. Mẹ bảo lúc về sẽ mua đồ ăn ngon cho chúng cháu." Tống Đại Bảo và Tống Tiểu Bảo không nhận ra người khác muốn chế giễu mình nên thành thật trả lời.
"Lại mua nữa à? Bánh đào mua lần trước các con còn chưa ăn hết mà! Mẹ các con tiêu hoang quá rồi. Sau này chắc hai đứa không có tiền cưới vợ, phải ở vậy cả đời mất thôi!"
Tống Đại Bảo & Tống Tiểu Bảo:!!!
Bị dọa phải ở vậy cả đời, Tống Đại Bảo và Tống Tiểu Bảo vội vàng móc bánh đào trong túi ra, cắn một miếng thật to để trấn an tinh thần.
Lần này Kiều Trân Trân cho hai anh em mỗi đứa hai cái. Bánh đào để lâu cũng không ngon, dù sao ăn hết rồi mua tiếp là được.
Đám trẻ con ở đầu làng thấy Tống Đại Bảo và Tống Tiểu Bảo lại ăn bánh đào thì vội vàng chạy đến. Lần này Tống Đại Bảo khá hào phóng, trực tiếp bẻ đôi một cái cho Hắc Oa và Nhị Trụ Tử mỗi đứa một phần tư.
Những đứa khác thì không có, chỉ được ngửi mùi thôi.
Những đứa còn lại vội vàng nhìn chằm chằm vào Tống Tiểu Bảo nhưng Tống Tiểu Bảo lại giả vờ không thấy, há miệng ăn hết bánh đào trong tay, ăn xong còn liếm liếm ngón tay: "Thật ngon!"
Hắc Oa và Nhị Trụ Tử phụ họa: "Đúng vậy, ngon thật! Lần này dì Kiều lên thị trấn lại mang đồ ăn ngon gì về nhỉ?"
Tống Đại Bảo và Tống Tiểu Bảo cũng không biết, trong lòng cũng thầm mong đợi. Thế là hôm nay chúng không đi chơi đâu khác, chỉ canh ở đầu làng, để khi Kiều Trân Trân về là có thể phát hiện ra ngay.
Lần này Kiều Trân Trân đã rút kinh nghiệm đau thương lần trước nên cô quyết định đi xe lên thị trấn. Trước tiên đi bộ hai mươi phút đến xã, sau đó từ xã này đi xe lên thị trấn.
Một chiếc xe buýt cũ nát, đủ thứ mùi trong xe trộn lẫn vào nhau. Kiều Trân Trân vừa lên xe đã suýt nôn ra, may mà có một chỗ ngồi cạnh cửa sổ có chút gió, cô mới bình tĩnh lại được.
Kiếp trước Kiều Trân Trân cũng từng đi xe buýt nhưng không hiểu sao mùi xăng trong xe buýt ở đây lại nồng nặc đến thế, cộng thêm môi trường vệ sinh trong xe tệ hại nên mùi càng thêm kinh khủng. Kiều Trân Trân trong lòng khổ sở biết bao! Một bụng chua xót, không biết tỏ cùng ai!