Trên người cô còn đeo thêm một chiếc túi chéo lớn và một bình nước.
Tiêu Tố Nghi sợ mang theo quá nhiều đồ, lúc xuống tàu ở nhà ga con gái sẽ không xách nổi.
Vì vậy chỉ chuẩn bị những thứ thật sự cần thiết, số còn lại sẽ gửi bưu điện cho cô sau.
Thu xếp xong mọi thứ, cả nhà cùng nhau ra ngoài.
Diệp Ngọc Châu đi tay không, cô không cầm thứ gì cả, rương và bọc đồ, túi xách và bình nước đều do người trong nhà mang giúp.
Ra khỏi khu nhà gia thuộc, trên đường đi ra trạm xe buýt.
Diệp Ngọc Châu liền nhìn thấy Tống Tú Phương.
Cô liếc mắt một cái, coi như không nhìn thấy.
Tống Tú Phương nhìn thấy cả nhà Diệp Ngọc Châu thì vô cùng vui mừng, đôi mắt ti hí liên tục đảo quanh đống hành lý mà nhà họ Diệp đang xách.
Cô ta mang theo hai túi hành lý lớn, cực khổ đi đến trước mặt Diệp Ngọc Châu, giọng nói thân mật đến mức giả tạo:
"Ngọc Châu, tốt quá rồi, chúng ta có thể cùng nhau xuống nông thôn. Cậu yên tâm, sau này tớ sẽ chăm sóc cậu."
Nghe thấy giọng nói của cô ta, sắc mặt Tiêu Tố Nghi và Diệp Ngọc Kỳ đứng bên cạnh đều trở nên không mấy dễ chịu.
Diệp Ngọc Kỳ gần như muốn trợn trắng mắt.
Sao lại có người mặt dày đến mức này chứ?
Nhưng chị ấy cũng muốn xem thái độ của Châu Châu ra sao, những gì con bé nói ở nhà có phải là thật không.
Tiêu Tố Nghi cũng nghĩ như vậy, hai người cùng nhau nhìn chằm chằm phản ứng của Diệp Ngọc Châu.
Diệp Ngọc Châu không thèm cho Tống Tú Phương lấy một ánh mắt.
Bước chân cô đổi hướng.
Cô đi đến giữa Tiêu Tố Nghi và Diệp Ngọc Kỳ, khoác tay mẹ và chị gái, giọng nói ngọt ngào nói chuyện với hai người.
Hoàn toàn không thèm để ý tới Tống Tú Phương đứng bơ vơ tại chỗ.
Tiêu Tố Nghi và Diệp Ngọc Kỳ cùng nhau thở phào nhẹ nhõm, khoác tay Châu Châu lên xe buýt trước.
Sắc mặt Tống Tú Phương ngay lập tức thay đổi, trong mắt tràn đầy kinh ngạc.
Chuyện gì thế này?
Sao cô ta lại cảm thấy Diệp Ngọc Châu đã khác trước rồi?
Trước kia, mỗi lần Diệp Ngọc Châu nhìn thấy cô ta, trên mặt đều nở nụ cười.
Một cảm giác mất kiểm soát âm thầm dâng lên.
Cha Tống nghiến răng, hung hăng trừng mắt nhìn Tống Tú Phương.
Đồ vô dụng!
Ngay cả con ngốc nhà họ Diệp cũng không lôi kéo nổi!
Điều kiện nhà họ Diệp tốt như vậy, chỉ cần giữ được Diệp Ngọc Châu, sau này từ kẽ tay con nhỏ đó rơi ra một chút đồ thôi cũng đủ cho cả nhà họ Tống ăn uống rồi.
Cảm nhận được ánh mắt của cha mình, vai Tống Tú Phương run lên, ngay lập tức cúi đầu xuống, che giấu cảm xúc trên mặt mình.
Vợ và con gái đã lên xe, Diệp Văn Hoa và con rể cũng theo sát phía sau bước lên xe buýt.
Cha Tống ngay lập tức đổi sang vẻ mặt nịnh nọt, cười nói: "Diệp xưởng trưởng, đi đường cẩn thận nhé!"
Giống như dáng vẻ u ám vừa rồi chưa từng tồn tại.
Điểm dừng xe buýt vừa khéo nằm ngay cạnh nhà ga.
Hôm nay là ngày thanh niên trí thức Thượng Hải xuống nông thôn, nhà ga đông nghịt người.
Khắp nơi đều là những người trẻ tuổi mang theo rương, vác cuộn chăn đệm.
Có người trên mặt tràn đầy nụ cười rạng rỡ của tuổi trẻ, cũng có người mang vẻ mặt khổ sở và bất lực.
Diệp Ngọc Châu nhìn qua, đưa tay chạm nhẹ lên má mình.
Không biết lúc này, nét mặt cô trông như thế nào?
"Châu Châu, nhanh lên nào."
Tiêu Tố Nghi đi phía trước thấy con gái đứng sững sờ.
Sao lại ngẩn người thế kia?
Nghe tiếng mẹ gọi, Diệp Ngọc Châu nở nụ cười: "Con tới ngay đây ạ."
Cô nghĩ, bản thân mình rất vui vẻ.
Bởi vì bây giờ, cô đã có cha mẹ, có anh chị.
Có gia đình ruột thịt thật sự.
Xuống nông thôn chỉ là chuyện bất đắc dĩ.
Cô có không gian, bên trong có rất nhiều vật tư, đó chính là chỗ dựa lớn nhất của cô.
Cô sẽ sống tốt ở nông thôn.
Vé tàu của thanh niên trí thức đều được phát thống nhất, trên vé không ghi rõ số ghế.
Từ Nhẫn Chu xách theo rương đi phía trước toa tàu, tìm được một chỗ ngồi cạnh cửa sổ.
Anh quay đầu vẫy tay với Diệp Ngọc Châu: "Ngọc Châu, lại đây nhanh, em ngồi chỗ này đi."
"Vâng ạ, cảm ơn anh rể."
Diệp Ngọc Châu ngồi xuống, Từ Nhẫn Chu đặt chiếc rương trong tay xuống gầm ghế cô đang ngồi.
Sau đó nhận lấy bọc đồ từ tay cha vợ, đặt lên giá hành lý phía trên.
Anh rễ quay sang nhìn cha Diệp và nói: "Cha, con có một người bạn học làm nhân viên trên chuyến tàu này, con qua tìm anh ấy một chút."
Từ khi biết Ngọc Châu phải xuống nông thôn, vợ anh luôn lo lắng đến mức đêm nào cũng trằn trọc không ngủ được.
Bản thân anh cũng sốt ruột theo, nhà anh không có em gái, chỉ có hai anh em, nên đối với cô em út bên nhà vợ, anh đặc biệt thương yêu.
Vì vậy anh lục lọi lại những mối quan hệ mình có, đúng lúc một người bạn học thời trung học đang làm nhân viên trên tàu.
Có thể nhờ anh ấy trên đường đi chăm sóc em vợ dùm.
Trước đó anh đã nhờ rồi, bây giờ chỉ qua dẫn người tới nhận mặt.
Diệp Văn Hoa vỗ vỗ vai con rễ: "Được, con đi đi, vất vả cho con rồi."
Con rể thật sự có lòng, vì chuyện trong nhà mà chạy đôn chạy đáo.
Từ Nhẫn Chu mỉm cười nói: "Cha đừng nói như vậy, Ngọc Châu cũng là em gái của con, đây là việc nên làm."
Diệp Văn Hoa mỉm cười gật đầu: "Ừ, con nói đúng."
Từ Nhẫn Chu đi tìm bạn học, Tiêu Tố Nghi và Diệp Ngọc Kỳ lấy túi xách và bình nước đeo lên cho Diệp Ngọc Châu.
Hai người nắm tay cô, cẩn thận dặn dò: "Châu Châu, trong túi có đồ ăn, lát nữa đói thì lấy ra ăn, trong bình nước là nước đường."
"Mấy ngày trên tàu, đồ ăn thức uống anh rể nhờ bạn học mua giúp rồi mang tới cho con."
Diệp Ngọc Châu gật đầu, nắm chặt lấy tay mẹ và chị, hốc mắt đỏ hoe.
"Mẹ, chị hai, cha, con không nỡ rời xa mọi người."
Sắp phải đi rồi, cảm giác luyến tiếc dâng lên đến cực điểm.