Thời đại này, phần lớn đường xá đều là đường đất.
Xe lắc lư suốt dọc đường, lắc đến mức như muốn làm người ta tan cả xương cốt.
Bốn mươi phút sau, trong xe vang lên tiếng nôn ọe liên hồi, đủ loại mùi bắt đầu lan ra trong xe.
Diệp Ngọc Châu dùng khăn tay che mũi miệng và nhíu mày, nhắm mắt dựa vào cửa sổ.
Trong miệng không ngừng nhỏ giọng lẩm bẩm: "Đừng nhìn! Đừng nhìn! Mình không say xe! Mình không say xe!"
Dương Lệ Lệ ngồi bên cạnh nghi hoặc hỏi: "Ngọc Châu, cô lẩm bẩm cái gì thế?"
Diệp Ngọc Châu lắc đầu: "Không có gì."
Chẳng lẽ cô có thể nói cho Dương Lệ Lệ biết rằng, mình đang tự thôi miên tâm lý sao?
Cô cũng sắp muốn nôn ra rồi!
Người phụ trách nhóm thanh niên trí thức ngồi ghế phụ, quay đầu nhìn cảnh tượng thảm hại ở phía sau.
Lắc đầu.
Cứ nôn đi, nôn mãi rồi cũng quen thôi.
Sau hai tiếng đồng hồ, đợi nhóm thanh niên trí thức nôn sạch những thứ trong bụng, xe cũng vừa tới huyện thành.
Cũng giống như trước đó, ở huyện thành đã có người của những công xã chờ sẵn để tiếp nhận.
Nhóm thanh niên trí thức khó khăn lắm mới xuống xe, lại phải xách hành lý lên xe khác đi về công xã.
Mọi người sắc mặt tiều tụy, như cà tím bị sương giá, mặt mũi xanh xao.
Trong xe yên tĩnh đến lạ thường.
Lại thêm một tiếng rưỡi nữa, xe cuối cùng cũng tới điểm đến, là công xã Bạch Thạch.
Công xã này được xem là một công xã khá lớn, nằm trực thuộc huyện Trường Hà.
Bên dưới còn quản lý hơn mười đội sản xuất.
Lúc này Diệp Ngọc Châu cũng chẳng còn tâm trí nào, để ghi nhớ thêm gì nữa, cô cùng các nữ thanh niên trí thức ngồi bệt dưới đất, dựa vào hành lý nghỉ tạm.
Chờ người phụ trách của đội sản xuất, nơi mình được phân xuống và gọi tên.
Diệp Ngọc Châu cảm thấy hơi khát, nhưng không dám uống nước trong bình.
Nước trong bình là cô tranh thủ lúc đi vệ sinh trên tàu, lấy từ cây nước trong không gian ra.
Uống một ngụm mới phát hiện, đó không phải nước lọc bình thường cô mua trước đó, mà là loại nước có tác dụng giảm mệt mỏi và phục hồi thể lực.
Dọc đường, mọi người gần như đã uống hết nước.
Chỉ cần bị người khác trông thấy cô uống nước, xin cô một ít rồi phát hiện điều gì đó bất thường, lợi thì ít hại thì nhiều.
Cô có thể nhịn thêm một chút.
Lãnh đạo công xã nhìn cảnh tượng của nhóm thanh niên trí thức, nằm ngổn ngang bên kia, lông mày nhíu lại.
Từ mấy năm trước, sau khi chính sách được triển khai, bọn họ đã phải tiếp nhận một lượng lớn thanh niên trí thức xuống nông thôn.
Những thanh niên trí thức này kiến thức thí có kiến thức đó, nhưng làm việc đồng áng thì đúng là không ổn một chút nào.
Ít nhất cũng phải rèn luyện hai ba năm mới miễn cưỡng theo kịp sức làm của đàn ông trong làng.
Không làm được việc thì thôi, cũng không thể để người ta chết đói, vừa phải cung cấp lương thực, vừa phải đảm bảo an toàn cho bọn họ.
Chưa kể có mấy người thanh niên trí thức phẩm hạnh không tốt, thậm chí còn không bằng người nông dân mù chữ.
Cho nên, cứ mỗi lần có thanh niên trí thức tới là bọn họ lại đau đầu.
Những cán bộ của đội sản xuất phía dưới cũng vậy, chỉ mong mang về được vài người chịu khó làm việc, tính tình an phận một chút.
Lãnh đạo công xã đưa danh sách phân công cho bọn họ: "Được rồi, dẫn người đi đi."
Phần lớn cán bộ đội sản xuất đều không biết đọc chữ, phải nhờ cán bộ công xã đọc to từng cái tên trên danh sách.
Thanh niên trí thức nào nghe thấy tên mình thì xách hành lý, tập trung về đội được phân.
Rất nhanh, Diệp Ngọc Châu nghe thấy tên mình và Dương Lệ Lệ.
Hai người xách hành lý đi tới trước mặt cán bộ của thôn Đại Sơn nay gọi là "Đội sản xuất Hưng Vượng".
Hôm nay, đội sản Hưng Vượng cử người tới đón thanh niên trí thức là đội trưởng Chu Mãn Thương và con trai út của ông là Chu Hồng Vĩ.
Chu Mãn Thương nhìn thấy Diệp Ngọc Châu và Dương Lệ Lệ đi tới, trên gương mặt rám nắng của ông lộ ra vài phần chán ghét.
Trời đất ơi, toàn đưa về mấy người thế này sao!
Nhìn xem vai có gánh nổi hay tay có xách nổi không?
Ông lại liếc sang gương mặt của Diệp Ngọc Châu, chân mày nhíu chặt đến mức có thể kẹp chết con muỗi.
Nữ đồng chí này trông cũng quá nổi bật rồi.
Con nhà ai mà lại cho cô gái này xuống nông thôn thế?
Quay đầu lại nhìn, quả nhiên nhìn thấy con trai mình mắt cũng nhìn đến ngây ra.
Sắc mặt Chu Mãn Thương ngay lập tức tối sầm lại, giọng nói trầm đục vang lên: "Chuyển hành lý lên xe đi."
Lần này ra đón thanh niên trí thức, đội bọn họ chỉ lấy ra được một chiếc xe lừa.
"Vâng." Diệp Ngọc Châu và Dương Lệ Lệ gật đầu đáp lời.
Chu Hồng Vĩ nghe thấy giọng nói của cha mình mới giật mình hoàn hồn,
trên gương mặt rám nắng hiện lên một vệt đỏ thẹn thùng, nói chuyện cũng lắp bắp: "Để… để tôi giúp một tay."
Chu Mãn Thương ngẩng đầu nhìn trời, chỉ cảm thấy mất mặt.
"Cảm ơn." Diệp Ngọc Châu và Dương Lệ Lệ nói.
Hai người để Chu Hồng Vĩ giúp chuyển những món đồ nặng lên xe,
đồ nhẹ thì tự mình đặt lên.
Hành lý của Diệp Ngọc Châu có một chiếc rương lớn.
Chu Hồng Vĩ lần đầu tiên nhìn thấy loại rương như vậy.
Bình thường thanh niên trí thức xuống nông thôn, chỉ cần một cái bọc vải hoặc buộc dây thừng là xong.
Anh cẩn thận nhấc chiếc rương đặt lên xe, sợ làm hỏng.
Diệp Ngọc Châu nhìn thấy phản ứng đó, mỉm cười nói: "Không sao đâu, anh cứ đặt lên bình thường là được."
"À… vâng."
Mặt Chu Hồng Vĩ càng đỏ hơn, ánh mắt cũng không dám nhìn thẳng vào cô.
Sau khi đặt xong rương, anh tiếp tục giúp những người phía sau chuyển hành lý.
Lần này, đội sản xuất Hưng Vượng tiếp nhận tổng cộng sáu thanh niên trí thức.
Diệp Ngọc Châu nhìn qua một lượt, đều là người cùng đi một chuyến tàu với cô.
Ngoài cô và Dương Lệ Lệ ra, còn có cả Tống Tú Phương người khiến cho cô luôn cảm thấy không mấy thiện cảm lắm.