Câu truyện này hoàn toàn hư cấu, xin đừng so sánh với thực tế! Đừng mang so sánh với thực tế! Đừng mang so sánh với thực tế!
Chuyện quan trọng phải nói ba lần!
Tác giả nhạt viết văn cũng nhạt, đây là một chiếc bánh ngọt nho nhỏ, không có ngược thân hay ngược tâm.
Mọi người cứ yên tâm thưởng thức.
Cuối cùng, chúc tất cả những ai đọc truyện này đều phát tài, xinh đẹp và mi nhon!
"Hô! Lại nữa rồi!"
Diệp Ngọc Châu giật mình tỉnh giấc từ trong mộng mị.
Đã nửa tháng rồi!
Cô liên tục mơ cùng một giấc mơ suốt nửa tháng qua.
Trong mơ là một môi trường hoàn toàn khác với hiện tại: Con đường xám tro, nhà cấp bốn thấp lè tè, những người đó ăn mặc giản dị nhưng tinh thần vô cùng phấn chấn.
Cảnh tượng như thế, cô chỉ từng nhìn thấy trong những cuốn phim tư liệu ngày trước.
Diệp Ngọc Châu bật đèn ngủ ở đầu giường, cầm ly nước đặt trên tủ cạnh giường uống một ngụm.
Cô cụp mắt suy nghĩ, lúc bắt đầu gặp giấc mơ này, cô vốn không quan tâm lắm.
Nhưng vài ngày gần đây, giấc mơ ấy càng lúc càng chân thật, chân thật đến mức giống như chính cô là một phần của nơi đó.
Cảm giác ấy khiến cho cô không khỏi bàng hoàng.
Đột nhiên, cô nhớ đến không gian mình nhận được nửa tháng trước.
Đó là ngọc bội gia truyền của cha nuôi để lại. Cô vô tình nhỏ máu lên, rồi không gian ấy đột nhiên xuất hiện.
Trước đây cô đã thử qua, cả cơ thể và ý thức đều có thể đi vào trong đó.
Đó là một không gian chứa đồ đơn giản, bên trong có nhà kho rộng như một sân bóng đá. Ngoài nhà kho bị bao phủ bởi một làn sương trắng, nhìn không rõ những thứ bên trong.
Khi cô bước vào, ngẩng đầu lên quan sát, cô phát hiện trên tường nhà kho xuất hiện một bộ đếm thời gian.
Trên đó viết: Đếm ngược ba ngày.
Nhìn thấy dòng chữ ấy, Diệp Ngọc Châu đưa tay lên che miệng của mình, đôi mắt trong trẻo mở to vì kinh ngạc.
Trời ạ! Chẳng lẽ cô cũng sắp xuyên không như trong những cuốn tiểu thuyết tình cờ cô đọc được sao?
Hẳn là như vậy rồi! Cô nhanh chóng tiếp nhận sự thật.
Thế gian rộng lớn, chuyện gì cũng có thể xảy ra!
Nghĩ đến cảnh tượng trong mơ, rồi nhìn bốn chữ to kia, trong lòng cô chỉ có cảm thấy may mắn.
May thật… Không phải đột nhiên xuyên không luôn, mà còn cho cô ba ngày để chuẩn bị.
Ngày hôm sau, từ sáng sớm cô đã ăn xong bữa sáng do dì giúp việc chuẩn bị, rồi Diệp Ngọc Châu lái xe đến chợ đầu mối lớn nhất thành phố.
Cô là một cô nhi, lại là một cô nhi thân thể yếu đuối, trong lòng ngực luôn có cảm giác bị đè nén.
Mỗi lần làm việc hơi mệt, cảm giác ấy sẽ nặng thêm, đôi khi còn khó thở.
Trước đây, dì trong viện mồ côi từng đưa cô đi khám bệnh. Bác sĩ nói không có vấn đề gì quan trọng, chỉ là bẩm sinh yếu ớt, về sau chăm sóc tốt là được.
Chỉ vì thể chất yếu ớt, những đứa trẻ ba bốn tuổi quanh cô đều đã được người ta nhận nuôi, chỉ riêng cô đến tám tuổi vẫn chưa ai chọn.
Mỗi lần có người để mắt đến cô, chỉ cần biết đến tình trạng sức khỏe của cô, thì bọn họ ngay lập tức từ bỏ.
Cô không biết cha mẹ ruột mình là ai, cho đến một ngày được cha nuôi đưa đi.
Cha nuôi là một người làm kinh doanh nhỏ, cũng là một người có một câu chuyện, chẳng biết vì sao cả đời không cưới vợ sinh con.
Lúc nhận nuôi cô, ông đã ngoài năm mươi tuổi.
Năm ngoái, khi cô vừa tròn hai mươi tuổi, thì cha nuôi đã qua đời.
Ông để lại cho cô mười triệu cùng một căn hộ hơn 300 mét vuông, đủ cho cô sống yên ổn cả đời.
Cô vô cùng biết ơn cha nuôi. Ông nhận nuôi cô rồi tìm người chăm sóc chu đáo, cho cô ăn học đầy đủ, chiều chuộng cô như con ruột.
Còn để lại cho cô một số tài sản lớn như vậy, để cô có cuộc sống bình yên.
Đến chợ đầu mối, đầu tiên Diệp Ngọc Châu đi đến cửa hàng bán gạo, bột và dầu.
Nếu cô thực sự xuyên đến thời kỳ khan hiếm lương thực như trong giấc mơ, lương thực là quan trọng nhất.
"Chú ơi, cho cháu 500 bao gạo loại 50 ký."
Ông chủ nhìn thấy một cô gái xinh xắn, mở miệng là gọi mua 500 bao gạo loại 50 ký, liền cười hỏi:
"Cô bé, con thay người nhà đi lấy hàng à?"
Đa phần là con của những gia đình có cửa hàng nhỏ, cha mẹ bận việc nên nhờ con đi lấy hàng. Đúng dịp nghỉ hè, sinh viên cũng rảnh rỗi.
Nhìn cô gái này, đúng là dáng vẻ sinh viên đại học.
Diệp Ngọc Châu thuận theo lời ông chủ nói: "Vâng ạ, cha cháu nhờ cháu mua."
Cô đưa tờ giấy ghi địa chỉ: "Chú ơi, đến lúc đó giao hàng giúp cháu đến địa điểm này nhé."
Đó là kho hàng nằm khu ngoại ô cha nuôi để lại cho cô, có một ông lão trông coi. Cô chỉ cần gọi báo một tiếng để ông lão mở cửa là được.
Ông chủ nhận lấy địa chỉ: "Được rồi, chú đảm bảo giao hàng tận nơi. Cháu còn cần mua gì nữa không?"
"Để cháu xem đã." Diệp Ngọc Châu bước vào xem.
Bột mì: 500 bao.
Bột ngô: 50 bao.
Gạo lứt: 100 bao.
Gạo nếp: 300 bao.
Dầu ngô: 200 can.
Dầu lạc: 200 can.
Dầu ô liu: 50 can.
Các loại mì khô: Mỗi loại 100 bao.
Miến: 50 thùng.
Khi cô rời đi, cô đặt cọc một nửa, lúc giao đủ hàng sẽ thanh toán phần còn lại.
Ông chủ vui vẻ tiễn cô đi: "Đi đường cẩn thận nhé cô gái!"
Ra khỏi cửa hàng gạo dầu, Diệp Ngọc Châu lại vào cửa hàng tạp hóa.
Cô mua: Đậu xanh 500 kg.
Đậu đỏ 500 kg.
Đậu nành 1000 kg.
Mè đen 500 kg.
Táo đỏ 500 kg
Các loại nấm khô mỗi loại 200 kg.
Gia vị thì có hoa hồi, quế, lá nguyệt quế, tiêu Tứ Xuyên, thảo quả, tiểu hồi, đinh hương, bạch chỉ, ớt khô, trần bì… Mỗi loại 50 kg.
Tỏi và gừng dùng rất nhanh, mua luôn 500 kg mỗi loại.
Muối, bột ngọt: Mỗi loại 1000 kg.
Các loại bột gia vị chai như tiêu, thì là, ngũ vị hương… Mỗi loại 100 chai.
Hải sản khô các loại: Mỗi loại 100 kg.
Mua xong, cô rời khỏi cửa hàng với nụ cười hiền lành đầy nếp nhăn của bà chủ.
Liên tiếp đi dạo hai cửa hàng, Diệp Ngọc Châu cảm thấy hơi mệt, theo thói quen đưa tay lên trước ngực nhẹ nhàng xoa xoa.