Nghe trạch nam nói xong, Bách Lý Xuân Kiện liền cười: "Anh nấu ít như thế này là dựa theo lượng cơm anh ăn đúng không?"
Bá Ngọc Kha:...
Đúng rồi.
Bình thường buổi sáng cậu ăn nhiêu đây đã có thể nó rồi, nhưng mà đối với đám thiên chi kiêu tử này thì, hơi ít.
Bách Lý Xuân Khang thản nhiên nói: "Bây giờ không thể ra ngoài, ăn rồi cũng không vận động bao nhiêu, ăn ít cũng tốt."
"À, đúng vậy." Em trai song sinh liền ngồi xuống.
Bá Ngọc Kha liếc nhìn người anh trai một chút.
Không biết có phải người này đang giúp cậu hay không.
Bữa sáng kết thúc.
Hầu hết mọi người đều về lại phòng của mình, hoặc là làm việc, hoặc là chơi thứ gì đó để giải trí, đại khái là không có ai ở đại sảnh lầu một cả.
Trạch nam cũng vậy.
Cậu sống rất dễ, chỉ cần một cái điện thoại, nguồn điện vô hạn, cậu có thể tiêu phí cả ngày.
Hôm qua cũng như thế này.
Cơm tối cũng chuẩn bị xong, đã đến ban đêm.
Là thời gian hứa hẹn với Tấn Hồng Ngọc.
Trạch nam Bá Ngọc Kha tắm xong, suy nghĩ một lúc, thôi thì coi như quên đi, cậu liền khóa trái cửa, quấn chăn nằm xuống, chuẩn bị chào đón ngày tiếp theo.
Nhưng đến nửa đêm, khóa cửa phòng cậu vang lên.
Trạch nam tâm lí đề phòng lập tức tỉnh dậy nhưng vẫn không kịp phản kháng lại anh thì người nọ đã đè chăn của cậu xuống, giữ chặt cậu trên giường.
"Sao lại dám bỏ qua lời nói với tôi?!"
"Cậu to gan thật đấy!"
Trạch nam: "A…A…Ha…—"
Anh vào bằng cách nào vậy!
Người đàn ông cười lạnh trong đêm tối: "Ban đầu tôi còn định sẽ thật nhẹ nhàng với cậu, nhưng xem ra bây giờ không còn quan trọng nữa rồi."
Trạch nam là một người ám ảnh về sự sạch sẽ, trước khi lên giường đi ngủ đều phải tắm qua một lần, tóc cậu vẫn còn hơi ẩm ướt, cơ thể có mùi hương sữa tắm, rất giống mùi hương trên người Tấn Hồng Ngọc.
Đó là điều tất nhiên, bởi vì sữa tắm của cậu là được Tấn Hồng Ngọc đưa cho.
Ánh sáng trong phòng mờ mờ, ánh mắt của anh như sói sáng hoắc.
"Buông, buông tôi ra, đừng, đừng làm thế —"
Người đàn ông kéo cổ áo sau của trạch nam, trực tiếp xé quần cậu ra. Lực của đối phương rất mạnh, cúc áo ngủ của trạch nam đều bung ra hết. Áo ngủ thô ráp cọ lên núm vυ", hơi đau. Trạch nam giãy giụa, khóe miệng người đàn ông nở nụ cười tàn nhẫn, vòng ra đằng sau và xoắn áo của đối phương, mở vạt áo ra buộc nó lại, anh biến áo ngủ trở thành dây thừng trói hai tay của trạch nam.
Trạch nam đã lớn như vậy rồi nhưng đây là lần đầu tiên cậu bị quần áo trói chặt. O.O!
Bá Ngọc Kha không bỏ ý định vùng vẫy, uốn éo bờ mông như sâu róm để tránh xa Tấn Hồng Ngọc. Tấn Hồng Ngọc nhìn cậu, hơi đắc ý duỗi tay, giữ chặt cổ chân mảnh khảnh của trạch nam, mạnh mẽ kéo người trên giường đến dưới người mình. Người đàn ông đè chặt trạch nam, cánh tay mạnh mẽ nâng cơ bắp xinh đẹp của cậu, mặc kệ sự cự tuyệt của cậu, nắm cằm cậu hung hung hôn lên.
"A…. —"
Kỹ thuật hôn của đối phương vô cùng tốt, còn Bá Ngọc Kha như một tờ giấy trắng, sững sờ một lúc, thái độ cự tuyệt dần dần mất đi.
Nụ cười vui vẻ trên khóe môi của người đàn ông càng rõ, hắn mυ"ŧ lấy đôi môi của cậu nhiều lần, chiếc lưỡi mạnh mẽ cùng lúc đó đút sâu vào bên trong miệng cậu, trêu chọc nó không ngừng. Tay trái đang giữ cằm chuyển xuống dưới, vuốt ve cổ rồi vai, rồi từ nách xuống sờ nắn núm vυ", tay phải ấn lưng dưới, dọc theo eo đi xuống véo mông hếch cao, mạnh mẽ nhào nặn không chút kiềm chế.