Thiên Hạ về đến trước cửa hang, phát hiện cửa hang của San Hô đứng chật kín người.
Nàng đang nghi hoặc, giây tiếp theo truyền đến tiếng của San Hô.
“Cái này gọi là nồi đá, cái này là bát đá, cái này là thìa, cái này là đĩa, dùng để đựng thức ăn.”
San Hô lúc này đang tỉ mỉ phổ cập kiến thức cho một đám người.
Sau khi Thiên Hạ đi rồi nàng ấy liền tự mình ăn.
Không bao lâu đột nhiên có người đến, sau đó liền nhìn thấy nồi đá đang luộc thịt.
Nồi đá lúc này đang tỏa ra từng đợt mùi thơm của thịt.
Sau đó lại có mấy người đến nhà nàng ấy.
Nàng ấy đều ngơ ngác, hỏi bọn họ sao đều đến nhà nàng ấy, tìm nàng ấy có chuyện gì.
Kết quả bọn họ đều nói là ngửi thấy mùi rất thơm nên lần theo mùi thơm mà đến.
Sau đó nữa bọn họ nhìn thấy nồi đá đang luộc thức ăn, chỉ vào nồi đá tỏ vẻ vô cùng tò mò, từng người một bận rộn hỏi thăm mọi thông tin về nồi đá.
San Hô thì giải thích cho bọn họ.
Cùng lúc đó, có người nhìn thấy Thiên Hạ trở về vội vàng hét lớn một tiếng:
“San Hô, Thiên Hạ về rồi!”
Sư Vương Bộ Lạc hiện nay, cái tên Thiên Hạ này không ai không biết không ai không hay.
Nghe thấy Thiên Hạ về rồi, San Hô lập tức chạy ra ngoài, những người kia cũng tự động nhường ra một con đường.
“Thiên Hạ ngươi mau tới đây, bọn họ đều đến để học hỏi, bọn họ cũng muốn nồi đá và bát các thứ.”
San Hô vừa nói vừa dắt Thiên Hạ đi vào trong hang.
Thiên Hạ nhìn một đám người sắp đứng chật kín hang động, có chút kinh ngạc.
“Các ngươi đều muốn nồi đá sao?”
Thiên Hạ hỏi.
“Đúng vậy! Chúng ta đều muốn!”
“Chúng ta còn muốn học cách luộc thức ăn!”
“Đúng, chúng ta muốn nồi đá còn muốn học cách làm.”
Một đám người gật đầu nhao nhao nói.
“Thiên Hạ cách luộc thịt ngươi dạy ta này thật sự làm ra thịt ngon quá đi mất, ngươi biết bọn họ đến bằng cách nào không! Bọn họ là ngửi thấy mùi thơm mà đến đó!”
San Hô có chút kích động nói, không ngờ có một ngày nàng ấy lại bị nhiều người dùng ánh mắt sùng bái nhìn như vậy.
Vui chết nàng ấy rồi!
Thiên Hạ mới nhớ ra, hiện tại những thú nhân này căn bản không biết sử dụng dụng cụ.
Giống cái không ăn thịt sống, giống đực liền trực tiếp dùng một mồi lửa nướng chín rồi cho các nàng ăn.
Giống đực thì càng đơn giản hơn trực tiếp ăn sống con mồi, tể tể thì uống sữa.
Bọn họ thậm chí không có đồ đựng thức ăn, hoặc là trực tiếp bày trên đá để nguội rồi mới ăn.
Nghĩ đến đây, trong lòng Thiên Hạ thầm nghĩ: Hảo hán, kiếp trước không ít lần đọc tiểu thuyết thú thế, cái gì mà nữ chính dạy thú nhân sử dụng công cụ, chế tạo công cụ.
Nay đến lượt nàng làm nữ chính rồi.
Ai có thể ngờ có một ngày nàng thật sự xuyên không qua thời không chứ.
Thôi vậy, đã đến thì an tâm ở lại.
Vậy thì để một người mang theo truyền thừa văn hóa ngàn năm như nàng đến dạy dỗ mọi người.
“Được, lát nữa các ngươi gọi thú phu của các ngươi, một lát nữa chúng ta ra bờ nước, ta bây giờ phải ăn cơm, ăn no rồi chúng ta sẽ xuất phát.”
Mọi người đồng thanh trả lời:
“Được.”
Sau đó ai nấy tản đi về nhà gọi thú phu của mình.
San Hô ngồi một bên, dùng ánh mắt sùng bái lại hưng phấn nhìn nàng.
Thiên Hạ bị nàng ấy nhìn đến mức rất không tự nhiên, lên tiếng hỏi:
“Ngươi nhìn ta như vậy làm gì, trên mặt ta có hoa sao?”
“Hoa? Hoa gì? Trên mặt ngươi không có hoa nha.”
San Hô nghi hoặc trả lời.
Thiên Hạ:...
Là nàng sơ ý rồi, lại thuận miệng nói ra lời mà thú nhân không hiểu.
“Không có gì không có gì, ý ta là ngươi nhìn ta như vậy làm gì.”
Thiên Hạ vừa múc canh thịt trong nồi ra vừa ăn, khoảng thời gian nàng ra ngoài này lại hầm mùi vị ngon hơn một chút.
“Ta chính là vui, bọn họ vừa nãy đến tìm ta nói cũng muốn một cái nồi đá, muốn dùng con mồi đổi phương pháp chế tác với ta, ta nói với bọn họ nồi đá này là do ngươi làm, những bát đĩa này cũng vậy, bọn họ đều kinh ngạc đến ngây người, ta cứ nghĩ đến sắc mặt của bọn họ lúc đó là ta lại thấy rất sướng!”
Nàng ấy thật sự rất sướng!
Trước kia những giống cái trong bộ lạc đó khinh thường Thiên Hạ gầy yếu như vậy, nhưng nay nàng không chỉ có một thú phu siêu cấp lợi hại, còn có khả năng sinh sản mạnh mẽ khiến bọn họ ghen tị.
Ngay cả nồi đá, bát đĩa mà bọn họ muốn đều là do Thiên Hạ nghĩ ra, hung hăng vả mặt tất cả mọi người.
Sướng, quá sướng rồi!
Thiên Hạ cười cười nói:
“Ngươi vui là được, sau này còn có nhiều thứ hơn dạy cho ngươi nữa đấy.”
Nghe được lời của nàng, trong mắt San Hô tràn đầy ánh sáng lấp lánh.
Từ hôm nay trở đi, nàng ấy chính là fan cuồng số một của Thiên Hạ rồi!
Thiên Hạ đang ăn, ngoài cửa hang lại truyền đến động tĩnh.
“Mau, đưa da thú này cho Thiên Hạ.”
“Mau mau, con mồi này cho Thiên Hạ, lát nữa chàng lại đi săn.”
San Hô và Thiên Hạ đưa mắt nhìn nhau, sau đó Thiên Hạ bưng bát cùng San Hô đi ra ngoài.
Cửa hang đứng chật kín người, là những giống cái nói muốn nồi đá kia, còn dẫn theo cả thú phu của bọn họ.
Cửa hang cũng chất đầy một đống đồ, có con mồi, có da thú, có trái cây không biết tên, còn có mấy viên giống như đá quý màu xanh lam.
“Hửm? Đây là làm gì vậy.”
Thiên Hạ có chút kinh ngạc lên tiếng hỏi.
“Đây là lễ tạ ơn của chúng ta, còn xin ngươi đừng khách sáo, không thể để ngươi dạy không chúng ta được.”
“Đúng vậy, nghe nói ngươi còn đang mang thai tể tể, ngươi gầy như vậy nhất định phải ăn nhiều một chút, ngươi xem miếng thịt thú này của ta, bổ cơ thể lắm.”
“Trong nhà không còn con mồi nữa, bây giờ đi săn cũng không kịp, da thú còn lại không đủ đẹp ta sẽ không lấy ra nha, đây là mười viên Lam Linh Thạch, ngươi cầm lấy.”
Bọn họ vô cùng vui vẻ nói, mỗi người đều là thần thái hân hoan.
“Thiên Hạ ngươi cứ nhận lấy đi, tấm lòng của mọi người mà.”
San Hô ở một bên nói, Thiên Hạ thì gật gật đầu.
Nàng cũng không lấy không, sau này nàng còn phải dạy bọn họ rất nhiều thứ nữa nha.
“Vậy thì cảm ơn mọi người nha, lát nữa ta bảo San Hô thông báo các ngươi tập trung ở cổng bộ lạc nha, ta vẫn chưa ăn no đâu.”
Thiên Hạ cười nói.
“Không vội không vội, ngươi cứ từ từ ăn, chúng ta về trước nha.”
“Ừm ừm, ngươi cứ từ từ ăn, ăn xong rồi hẵng đi, chúng ta về trước đợi tin tức.”
Sau khi từng người một tạm biệt mọi người, Thiên Hạ nhìn vật tư đầy đất này rơi vào sầu não.
Nhiều thế này! Để kiểu gì đây!
“San Hô, ngươi xem có thứ gì ngươi thích không, ngươi nhắm trúng cái nào thì ngươi lấy đi.”
Nghe được lời của nàng San Hô vội vàng xua tay.
“Ta không lấy ta không lấy, ta không thiếu thứ gì cả, đây là lễ tạ ơn mọi người tặng ngươi, ta lấy làm gì nha, cảm ơn ngươi nha.”
Nàng ấy đã biết Thiên Hạ là tốt nhất mà!
Huyền Kỳ vẫn luôn ở một bên nhìn khuôn mặt phát sầu của nàng, hắn cười tủm tỉm lên tiếng:
“Hạ Hạ nàng đang sầu những thứ này để kiểu gì sao?”
Hắn của hiện tại nhìn Thiên Hạ tràn đầy tình ý.
Mặc dù Thiên Hạ bây giờ vẫn rất gầy, hai má vẫn hóp lại, nhưng hắn chính là cảm thấy nàng đẹp cực kỳ.
“Đúng vậy, cái này... hang động của chúng ta cũng không để vừa nhiều như vậy nha.”
Không ngờ có một ngày, nàng vậy mà lại vì vật tư quá nhiều mà phát sầu.