Vượt Qua Thú Thế: Thú Phu Quá Hung Mãnh

Chương 1: Cuộc Sống Mới Đến Thú Thế

Trước Sau

break
Hôm nay đã là ngày thứ hai mươi Thiên Hạ xuyên đến thú thế.
Lúc này nàng đang ở bên một con suối nhỏ chuẩn bị bắt cá.
Cá ở thú thế con nào con nấy đều to và béo ngậy, một con cá đủ cho nàng ăn cả ngày.
Nhìn hình bóng mình phản chiếu dưới nước, Thiên Hạ thở dài một hơi.
Những ngày qua nàng đã rất cố gắng ăn uống nhưng vẫn gầy trơ xương, chẳng có vẻ gì là đắp thêm được tí thịt nào.
Bụng truyền đến tiếng kêu ùng ục, cũng không biết tại sao, từ hôm qua nàng đã đói rất nhanh, khiến nàng không thể không ra ngoài bắt cá từ sớm.
Thiên Hạ lấy ra một miếng thịt thú nhỏ, bỏ vào trong chiếc giỏ mây nàng tự đan đã được đặt sẵn dưới nước.
Miếng thịt thú này là do bộ lạc chia cho, nàng chỉ được chia một miếng nhỏ xíu, để ăn thì chắc chắn không đủ nên nàng cắn răng dùng làm mồi nhử.
Rất nhanh đã có một hai con cá bơi tới theo mùi thịt sống.
Chúng không chui ngay vào giỏ mây mà lượn lờ ở lối vào một lúc, xác nhận không có nguy hiểm mới bơi vào trong.
Hai mắt Thiên Hạ sáng rực, hôm nay có tận hai con cá!
Thấy hai con cá đã hoàn toàn bơi vào trong, Thiên Hạ kéo mạnh sợi dây mây buộc trên giỏ, chiếc giỏ mây lập tức dựng đứng lên.
Hai con cá bên trong ý thức được nguy hiểm liền lập tức vùng vẫy phản kháng, Thiên Hạ thấy thế vội vàng chạy tới dùng sức đè chặt giỏ mây lại.
Một lúc lâu sau cuối cùng cũng yên tĩnh trở lại.
Chắc là cá đã hết sức rồi.
May mà nó hết sức, Thiên Hạ cũng cạn kiệt sức lực rồi.
Thiên Hạ đậy nắp giỏ mây lại, sau đó lại nhổ một ít cỏ có độ dai khá tốt buộc chặt giỏ và nắp lại với nhau.
Xác nhận cá không thể thoát ra được, nàng có chút kiệt sức nằm bẹp xuống bãi cỏ bên cạnh.
“Hu hu hu hu, hu hu hu hu...”
Thiên Hạ không nhịn được mà nức nở.
Nàng đang ở độ tuổi thanh xuân tươi đẹp thì bị xe tông chết, mở mắt ra đã phát hiện mình xuyên không đến thú thế.
Cơ thể này không phải của nàng, nhưng rất trùng hợp là khuôn mặt này, nhìn đường nét ngũ quan lại giống hệt nàng.
Chỉ là quá gầy, gầy đến mức hai má hóp lại.
Lúc nàng mới xuyên qua là ở trong một hang động khổng lồ.
Sau đó có một người đến, không đúng... phải nói là một thú nhân.
Chỉ thấy hắn ném cho nàng một tảng thịt thú lớn đẫm máu, hành động này thực sự khiến nàng sợ hãi không nhẹ.
Thú nhân kia thấy dáng vẻ sợ hãi của nàng, lông mày nhíu lại.
Sau đó như nghĩ ra điều gì, chỉ thấy hắn khẽ đưa tay lên, tảng thịt thú trước mặt nàng liền bị ngọn lửa bao trùm.
Thiên Hạ kinh ngạc sững sờ.
Đây chắc là dị năng được viết trong tiểu thuyết thú thế mà nàng từng đọc, chắc là vậy...
Khi lửa tắt, tảng thịt kia tỏa ra từng đợt mùi thơm của thịt.
Lúc này Thiên Hạ đã đói lả, tiến lên muốn cầm lấy tảng thịt thú kia, lại quên mất thịt này vừa mới nướng xong, lập tức làm tay nàng bỏng rộp lên.
Thiên Hạ hét lên một tiếng, nước mắt lập tức tuôn rơi, lại nghĩ đến hoàn cảnh của mình liền khóc dữ dội hơn.
Đột nhiên, bàn tay bị thương của nàng được bao phủ bởi một lớp sương giá, chỗ bị bỏng lập tức không còn đau đớn như vậy nữa.
Nàng giàn giụa nước mắt nhìn thú nhân cao lớn trước mặt, chỉ thấy hắn lại động tay chỉ vào tảng thịt thú kia, lạnh lùng lên tiếng:
“Vừa xấu vừa ngốc, ăn được rồi.”
Nói xong liền xoay người ra khỏi hang động.
Sau khi thú nhân rời đi, Thiên Hạ lập tức ăn thịt thú, chỉ là miếng đầu tiên nàng đã nôn ra.
Thịt thì chín rồi nhưng cực kỳ cực kỳ tanh lại chẳng có vị gì, cuối cùng nàng vẫn vừa rơi nước mắt vừa cắn răng ăn cho đến khi no mới thôi.
Tảng thịt thú này đặc biệt lớn, nàng ăn no rồi mà vẫn còn thừa một miếng rất to.
Thiên Hạ kéo một ít rơm rạ từ cái ổ lớn trong hang ra đan thành một tấm đệm cỏ rồi đặt thịt lên đó.
Vừa đặt thịt xuống, nàng bỗng thấy đầu đau như búa bổ rồi ngất lịm đi.
Chỉ là nàng không ngờ, khi tỉnh lại lần nữa, nàng đang ở trong một vòng ôm nóng rực, sau đó thân dưới truyền đến cơn đau xé rách...
Nàng chợt nhận ra mình đang trải qua chuyện gì, nàng gào khóc, nàng vùng vẫy đều vô ích, sau đó... trải qua một khoảng thời gian rất dài...
Thiên Hạ nhớ lại đến đây vẫn không nhịn được mà run rẩy, lúc mới bắt đầu đúng là đau thật...
Ở thế kỷ 21 nàng vẫn còn là một cô gái trinh trắng, kết quả vừa mới xuyên đến ngày đầu tiên đã mất đi sự trong sạch.
Mặc dù... sự trong sạch này ở thú thế dường như không quan trọng đến thế.
Khi nàng ngủ dậy, trong đầu nàng có thêm một số ký ức.
Chắc hẳn là ký ức của cơ thể này, thông qua những ký ức này nàng cũng coi như hiểu được phần nào về thú thế.
Tên của cơ thể này cũng là Thiên Hạ, hiện đang sống ở Sư Vương Bộ Lạc.
Tại sao lại nói là hiện đang sống?
Bởi vì nàng là người chạy nạn đến đây, nàng không phải là giống cái của Sư Vương Bộ Lạc.
Nàng và người nhà bị dã thú làm cho thất lạc, sau đó được thú nhân của Sư Vương Bộ Lạc ra ngoài săn thú nhặt được mang về.
Thú thế không thích giống cái gầy gò ốm yếu.
Giống cái quá gầy yếu sẽ bị cho là không có khả năng sinh sản.
Giống đực ở thú thế đều thích giống cái đầy đặn một chút, đó là biểu tượng của sự khỏe mạnh và khả năng sinh sản mạnh mẽ.
Cơ thể này vừa mới trưởng thành, cũng đã tiến hành lễ trưởng thành ở Sư Vương Bộ Lạc.
Cái gọi là lễ trưởng thành thực chất cũng chính là chọn thú phu.
Việc lựa chọn thú phu đầu tiên rất quan trọng, thực lực phải mạnh, nếu không sau này không thể áp chế được các thú phu khác.
Rất đáng tiếc, cơ thể này quá gầy yếu, không có một giống đực nào cầu hoan với nàng.
Nàng không có bạn lữ sư tử thì nàng vẫn chưa được coi là giống cái của Sư Vương Bộ Lạc, cũng sẽ không được bộ lạc chăm sóc tử tế.
Ở đây, giống cái muốn gia nhập bộ lạc thì phải tìm một bạn lữ của bộ lạc đó.
Cơ thể này cũng muốn tìm, nhưng không có thú nhân nào để mắt tới nàng.
Mỗi ngày bộ lạc chỉ đưa cho nàng một chút thịt, đảm bảo nàng không chết đói, muốn có thêm thức ăn thì phải cùng các giống cái của bộ lạc ra ngoài hái lượm.
Đáng tiếc cơ thể nàng quá yếu, vì để lấp đầy bụng nên đã cùng đội hái lượm ra ngoài một lần.
Do ăn không đủ no cộng thêm mầm bệnh để lại lúc chạy nạn, nàng đã chết ở bên ngoài.
Đáng buồn là, trong đội thiếu mất một người nhưng lại không ai phát hiện ra, thú nhân đi giao thịt thậm chí cũng không phát hiện ra nàng không có ở nhà.
Thú nhân đáng thương này cứ thế chết ở bên ngoài, sau đó Thiên Hạ liền xuyên vào cơ thể nàng.
Rồi sau đó nữa là nàng bị thú nhân kia nhặt về.
Sau này Thiên Hạ nhân lúc thú nhân không có ở đó đã lén lút bỏ trốn.
Theo tuyến đường trong ký ức, nàng đi đường tắt qua một con đường nhỏ hẻo lánh để về nhà.
Con đường nhỏ này chắc là do nguyên chủ vô tình phát hiện ra.
Lúc mới về đến nhà, Thiên Hạ sững sờ.
Làm gì có nhà cửa gì, chỉ là một cái hang động rách nát, trong hang chỉ có một cái ổ rơm ngoài ra chẳng có gì cả.
Nước mắt Thiên Hạ không ngừng tuôn rơi.
Khóc cho cơ thể này, cơ thể này quá thảm rồi.
Vì quá gầy yếu mà không tìm được thú phu, không gia nhập được bộ lạc, không nhận được sự chăm sóc tốt.
Không có đồ ăn thì làm sao nàng đắp thêm thịt được, nàng đã rất nỗ lực muốn sống tiếp rồi, nếu không nàng đã không kéo theo cơ thể gầy yếu đi theo bộ lạc ra ngoài hái lượm.
Đáng tiếc, tạo hóa trêu ngươi, nàng không thể trụ lại được.
Nghĩ đến đây, Thiên Hạ đặt tay lên ngực nhẹ giọng nói:
“Yên tâm đi, ta sẽ mang theo cả phần của ngươi cùng nhau sống thật tốt.”
 
break
Trước Sau

Báo lỗi chương