Nói rồi, chàng lấy thiệp mời dự tiệc cung đình đưa cho Định Quốc công. Lúc chuẩn bị xuất cung, chàng thấy có người định mang đến Tướng phủ nên đã chặn lại giữa đường.
"Thứ hai là ta có lòng mến mộ Đại tiểu thư của Tướng phủ, muốn cưới nàng ấy làm Dực Vương phi. Không biết Định Quốc công có ý kiến gì không, hoặc có yêu cầu gì, chúng ta đều có thể thương lượng."
Định Quốc công hỏi: "Ngài thật lòng thích Dao Nhi nhà ta chứ không phải nhất thời cao hứng? Ngài phải biết con bé không giống những nữ tử khác. Thứ nhất, nó có hoài bão sự nghiệp riêng, sẽ phải xuất đầu lộ diện bên ngoài chứ không như nữ tử khác suốt ngày ru rú trong nhà dạy con hầu chồng. Thứ hai, với tính cách của nó, cũng không thể chấp nhận chung chồng với người khác."
"Định Quốc công, những điều ngài nói ta đều biết rõ. Chính vì Dao Nhi khác biệt nên ta mới yêu nàng ấy. Ta cũng chỉ định cưới một mình Dao Nhi, đời này có nàng ấy là đủ rồi. Chuyện này ta cũng đã nói rõ với Phụ hoàng và Mẫu hậu, họ sẽ không ép ta nạp trắc phi hay thiếp thất gì đâu."
"Đã vậy thì lão già này cũng không còn gì để nói. Ngài đi tìm Dao Nhi hỏi xem ý con bé thế nào? Chỉ cần con bé đồng ý, phận làm trưởng bối như chúng ta sẽ không ngăn cản."
Dực Vương đứng dậy cáo từ.
Sau đó, Định Quốc công cho người dẫn Dực Vương đi tìm tiểu thư. Hỏi thăm một hồi mới biết tiểu thư đang chơi xích đu ở hậu hoa viên.
Lúc này, Lục Kỳ Dao cùng hai đại nha hoàn Xuân Hương và Thu Lan đang chơi xích đu rất vui vẻ, tiếng cười nói rộn rã.
Thấy Dực Vương chậm rãi bước tới, tiếng cười của mấy người im bặt. Hai nha hoàn cung kính quỳ xuống tham kiến Dực Vương gia.
"Miễn lễ, các ngươi lui xuống đi, ta có chuyện muốn nói với tiểu thư nhà các ngươi."
"Vâng." Hai nha hoàn cung kính lui ra.
Lục Kỳ Dao thầm lẩm bẩm, có chuyện gì mà phải đuổi cả nha hoàn của nàng đi. Nhưng nàng vẫn lịch sự mời chàng ngồi xuống ghế bên cạnh.
Đợi chàng ngồi xuống, Lục Kỳ Dao mở lời hỏi: "Không biết Vương gia tìm ta có việc gì?"
"Vậy ta xin nói thẳng." Dực Vương hỏi: "Không biết Lục tiểu thư đã có người trong lòng chưa?"
Lục Kỳ Dao ngơ ngác một chút nhưng vẫn lắc đầu, tỏ ý mình chưa có. Tim nàng lúc này đập thình thịch, chẳng lẽ Dực Vương định tỏ tình với nàng? Xem ra hôm nay đúng là ngày tốt.
"Bổn vương cảm mến nàng, đời này chỉ cưới một mình nàng làm phi, nàng có nguyện ý không? Chỉ cần nàng đồng ý, sau khi gả vào Vương phủ, mọi tài sản trong phủ đều do nàng quản lý, mọi việc trong phủ đều do nàng quyết định. Đời này ta sẽ không có trắc phi hay thị thiếp nào cả."
Oa, nghe Vương gia tỏ tình, nàng thật sự rất vui.
"Ngài chắc chắn có thể làm được những điều này chứ? Sau này Hoàng thượng và Hoàng hậu sẽ không ép ngài nạp trắc phi hay thị thiếp gì chứ?"
"Yên tâm, ta và Phụ hoàng đã nói rõ, tuyệt đối không nạp thiếp. Hơn nữa vừa rồi ta cũng đã nói những lời này với Định Quốc công. Ngài ấy đồng ý rồi ta mới dám đến tìm nàng."
"Được, nếu tổ phụ và Hoàng thượng đã gật đầu đồng ý thì không còn gì để nói nữa. Mong sau này chỉ giáo nhiều hơn."
Lục Kỳ Dao đưa tay ra. Dực Vương tuy không hiểu lắm hành động này nhưng vẫn nắm lấy bàn tay nàng đưa tới.
Nhìn bàn tay to lớn bao lấy bàn tay nhỏ bé, cảm giác hạnh phúc ngập tràn. Dực Vương còn to gan dùng tay kia ôm eo nàng, kéo nàng vào lòng. Lục Kỳ Dao cũng không phản kháng, dù sao nàng cũng thích chàng.