Vẫn là Dực Vương phản ứng nhanh, chạy tới đỡ lấy đồ trên tay Lục Kỳ Dao. Chàng dường như ngửi thấy mùi thơm của thức ăn.
Tiểu nha đầu này, ra ngoài một lát mà kiếm đâu ra những thứ này, xem ra bí mật của nàng không ít đâu. Nhưng chàng sẽ giả vờ như không biết, dù sao chàng cũng muốn rước nàng về làm nương tử. Nếu bây giờ chọc giận nàng thì sau này coi như hết hy vọng.
Qua mấy ngày tiếp xúc, chàng cũng đại khái nắm được tính tình của nàng.
Nàng độc lập, bản lĩnh, năng lực mạnh, không chịu thiệt, không chịu ấm ức, không giống những tiểu thư khuê các trong hậu viện Kinh Thành - những người thực chất chỉ biết học vài thủ đoạn tranh sủng chốn hậu trạch.
Nghĩ đến cảnh phải cưới về một thê tử suốt ngày chỉ biết ghen tuông, tranh sủng, hở tí là uốn éo khóc lóc ỉ ôi, chàng đã thấy sợ rồi. Chàng thà ế vợ cả đời còn hơn.
Hơn nữa mắt nhìn người của chàng cũng rất tốt, vừa gặp đã chấm ngay con gái Đại tướng quân. Ngoại trừ Dao Nhi, không phải nữ nhân nào cũng có thể bước chân vào Dực Vương phủ của chàng.
Lục Kỳ Dao và hai người kia lúc này đang thưởng thức mỹ thực, hình tượng, quy tắc gì đó đều quẳng hết lên chín tầng mây. Bởi vì họ chưa bao giờ được ăn món nào ngon đến thế. Vốn dĩ nàng định mang rượu ra, nhưng nghĩ đang đi đường nên thôi. Nhỡ say hết, sát thủ đến thì chết dở.
"Con gái, mấy món này ngon quá, con có thể vừa ăn vừa giới thiệu một chút được không?"
"Được chứ ạ, cha cứ từ từ ăn, con sẽ giới thiệu từ từ. Đầu tiên là món cá nấu dưa chua này. Dưa chua tự muối, cá thái lát ướp gia vị. Xào dưa chua với dầu cho thơm rồi đổ nước vào đun sôi, nêm nếm gia vị vừa ăn rồi thả cá vào, cá chín tới là vớt ra ngay."
"Tiếp theo là món thịt kho tàu với cải khô này, hơi cầu kỳ một chút. Phải nướng bì, rửa sạch, luộc sơ, chiên vàng rồi xào với cải khô, sau đó xếp thịt đã ướp lên trên đem hấp cách thủy."
"Thịt bò, gà hầm hạt dẻ, canh sườn, chân giò đều là những món gia thường đơn giản. Còn món rau cải này lại càng đơn giản hơn, chần rau qua nước sôi rồi xếp ra đĩa, phi thơm gia vị rưới lên trên là xong."
"Nói thì đơn giản nhưng cha ăn bữa này cảm thấy còn ngon hơn những món cha ăn mấy chục năm qua. Đầu bếp trong Kinh Thành sao sánh được với tay nghề của con!"
"Hì hì. Cha à, sau này sẽ còn nhiều món ngon hơn nữa, đây chỉ là ăn tạm trên đường thôi. Ăn xong còn có hoa quả đây ạ, mọi người thích ăn gì cứ lấy nếm thử. Ăn xong mọi người phải nghỉ ngơi cho lại sức, con đoán đoạn đường này vẫn chưa yên ổn đâu."
"Cha nghe con hết, Dao Nhi của chúng ta trưởng thành thật rồi."
Dực Vương cũng đang thầm nghĩ, thế này đâu giống một cô nương mười lăm mười sáu tuổi? Quả nhiên là nương tử tương lai của chàng, là người chàng đã chọn trúng. Gặp chuyện không hoảng loạn, có chủ kiến, năng lực mạnh, lại còn biết võ công, thậm chí còn giỏi giang hơn khối kẻ sống mấy chục năm.
Ông trời đối với chàng không bạc, mang đến cho chàng một kỳ nữ tốt như vậy, chàng phải nắm chắc cơ hội này. Mấy ngày đi đường phải tranh thủ ở bên nàng bồi dưỡng tình cảm. Về đến nơi sẽ tỏ tình ngay, rồi tìm bà mối đến dạm ngõ. Chàng đã tính sẵn là sẽ nhờ ai rồi. Nếu không, cô nương tốt như vậy bị người khác cướp mất thì sao? Nhỡ Dao Nhi không thích chàng thì sao?