Vào phòng tập thể hình, tạ tay 15kg phải nâng 100 cái. Khi tập bắn súng, phải giữ súng AK47 thẳng tay, đầu súng treo một viên gạch bằng dây thừng, đứng bất động phơi nắng ba tiếng đồng hồ.
Còn phải tập nhảy dù từ độ cao 5000 mét, huấn luyện sinh tồn nơi hoang dã. Mang theo lương thực ba ngày nhưng phải sống sót ngoài trời bảy, tám ngày, tự lo liệu thức ăn, lại còn phải vác theo súng đạn và đồ dùng sinh tồn.
Trên đường đi còn phải thực hiện các nhiệm vụ đột kích bất ngờ do cấp trên giao, phá vây, phản phá vây và trinh sát tình hình địch.
Chưa kể đến hít đất, nhảy ếch, gập bụng, squat một chân, đúng là khổ không nói nên lời.
Bây giờ xuyên không đến thế giới này, nàng muốn sống những ngày tháng an nhàn. Lý tưởng thì đẹp đẽ nhưng thực tế lại phũ phàng. Đất nước này nghèo như vậy, lương thực không đủ ăn, cái gì cũng thiếu thốn, làm sao mà nhàn rỗi được?
Kiến thức học được bao nhiêu năm, giờ cuối cùng cũng có đất dụng võ. Cho dù có cái không biết thì chẳng phải vẫn còn không gian - cái "bàn tay vàng" này sao?
Lục Kỳ Dao mải mê nhớ lại chuyện xưa đến thất thần, Lục tướng quân gọi mấy tiếng nàng mới nghe thấy. Họ sắp xuất phát rồi, không biết con gái đang nghĩ gì mà thẫn thờ như thế.
Nghe tiếng cha gọi, Lục Kỳ Dao mới sực tỉnh. Họ bắt đầu thu dọn hành lý, chuẩn bị trở về Kinh Thành. Tuy đã cải trang nhưng vẫn phải cẩn thận, không sợ nhất vạn chỉ sợ vạn nhất. Đám tép riu rác rưởi thì ở đâu cũng có.
Theo kế hoạch đã bàn, họ sẽ đi gọn nhẹ. Các thân vệ tự mình trở về kinh, Dực Vương và cha nàng mỗi người chỉ mang theo một người hầu hạ.
Họ chuẩn bị một chiếc xe ngựa, bên ngoài trông có vẻ cũ kỹ nhưng bên trong thứ gì cũng có, trang trí rất sang trọng.
Hai thị vệ đánh xe, đoàn năm người chuẩn bị lên đường.
Đi vài canh giờ lại tìm khách điếm nghỉ ngơi, tắm rửa rồi đổi ngựa, cũng không biết bao lâu mới về đến Kinh Thành. Chủ yếu là sợ lộ quá nhiều bí mật, hiện tại nàng chưa muốn lật hết bài tẩy ra. Những quân bài tốt phải dùng vào thời khắc then chốt nhất để giáng cho kẻ thù đòn chí mạng.
...
Trong cung, một vị Hoàng tử nào đó nghe tin Dực Vương và Lục tướng quân đều bình an vô sự thì tức giận đánh tên chủ sự thừa sống thiếu chết. Bình gốm sứ vỡ tan tành đầy đất, miệng hắn lầm bầm: "Các người mạng lớn thật, mấy trăm người mà không giết nổi các người! Trở về cũng tốt, đợi các người về xem ta giết các người thế nào!"
"Nam nhân không tránh khỏi mấy thứ quyền cao chức trọng, tiền tài, mỹ nữ. Yên tâm, ta sẽ thỏa mãn các người từng thứ một. Mỹ nữ dùng tốt cũng là một thứ vũ khí lợi hại, hãy chờ xem bất ngờ ta dành cho các người."
Chỉ có thể nói, người thì xấu mà tưởng tượng thì phong phú. Mấy người bên này còn chưa biết, chưa về đến kinh đã bị người ta "thương nhớ", xem ra khi họ về kinh sẽ có kịch hay để xem rồi. Quả nhiên người lớn lên trong hoàng cung ai cũng có tám trăm cái tâm cơ.
Lục Kỳ Dao không biết có kẻ muốn nhét mỹ nữ cho cha mình. Nếu biết, nàng chắc chắn sẽ đánh ngất một đám nữ nhân rồi ném lên giường kẻ đó. Thích nhét mỹ nữ cho người khác lắm à, để hắn hưởng thụ cho đủ!
Trong cung, Hoàng thượng cũng biết các Hoàng tử của mình chẳng an phận chút nào. Bọn chúng đã sớm dòm ngó cái long ỷ dưới mông ngài, vì cái ghế này mà tranh giành đến mức ngươi chết ta sống, chỉ thiếu nước mưu phản giết vua nữa thôi.