Ông ấy tuy đã có tuổi, sức khỏe không còn tốt như trước và cũng ít khi quản chuyện triều chính, nhưng ông ấy dù sao cũng là người từng cùng Thái Thượng Hoàng gây dựng giang sơn.
Nếu chuyện lớn thế này mà bà không bẩm báo, lỡ sau này ông ấy biết được, chẳng phải sẽ mắng bà đến chết sao?
“Người đâu!”
“Phu nhân có gì căn dặn ạ?” Một tiểu nô tỳ cung kính hỏi.
“Lại đây, ghé tai ta nói.”
Bà thì thầm vài câu...
“Đi nhanh về nhanh.”
“Vâng ạ.”
Chẳng mấy chốc, vị Binh Mã Đại Nguyên Soái năm xưa, cũng chính là Định Quốc Công hiện tại, đã trở về.
“Con dâu, sao con đột nhiên cho người hớt hải gọi ta về? Trong nhà đã xảy ra chuyện gì rồi sao?”
“Thưa cha! Dao Nhi mất tích rồi ạ.”
“Cái gì? Con nói lại lần nữa xem!”
“Ban ngày hôm nay, Dao Nhi nói muốn ra ngoài dạo chơi, con đã đồng ý. Con còn đưa cho con bé một ít ngân phiếu, rồi để nó đi cùng hai đại nha hoàn là Xuân Hương và Thu Lan.
Con nghĩ, con bé chỉ dạo chơi trong Kinh Thành nên không cho thị vệ đi theo, mà Dao Nhi cũng không thích có thị vệ đi cùng. Nhưng bây giờ trời đã tối mịt mà chúng vẫn chưa về, con lo là chúng xảy ra chuyện gì đó.”
Định Quốc Công hỏi: “Đã cho người đến những nơi con bé thường lui tới tìm thử chưa?”
“Đi hết rồi ạ, đều không có. Haiz! Thật làm con sốt ruột chết mất! Nếu không phải chỉ còn hai tháng nữa là đến sinh thần của Dao Nhi, sợ việc tìm kiếm rầm rộ sẽ ảnh hưởng đến danh tiết của con bé, thì con đã sớm phái ám vệ và thị vệ đi tìm rồi.”
“Ôi! Cha, người sao vậy?”
“Con dâu, con còn nhớ Trí Không đại sư rất lợi hại ở chùa Viễn Sơn không?”
“Cha định nói đến lời tiên tri mà Trí Không đại sư đã nói về Dao Nhi khi ngài ấy đến nhà chúng ta lúc con bé còn nhỏ sao?”
“Đúng vậy. Ngài ấy nói Dao Nhi vào năm mười lăm tuổi sẽ gặp một kiếp nạn sinh tử. Nếu vượt qua được, tương lai con bé sẽ đại phú đại quý, còn là phúc tinh của Đại Yến Quốc chúng ta, là người nắm giữ quốc vận của Đại Yến Quốc.”
Cũng có nghĩa là, tương lai của Đại Yến Quốc tốt hay xấu đều dựa vào Lục Kỳ Dao.
Lời này nếu không phải do Trí Không đại sư nói ra, chắc chắn sẽ không ai tin.
Nhưng hễ là lời tiên đoán của Trí Không đại sư, thì không ai mà không tin.
Đại sư còn nói, Lục Kỳ Dao từ khi sinh ra đã thiếu một phách, nên nàng chưa bao giờ cười.
Vào năm nàng mười lăm tuổi, một phách đó sẽ quay về, và lúc đó nàng sẽ trở thành một Lục Kỳ Dao hoàn toàn mới.
“Chỉ còn hai tháng nữa là đến sinh thần của Dao Nhi, vậy mà lại xảy ra chuyện vào lúc này, không biết là phúc hay họa đây?”
“Con dâu, đừng vội, ta sẽ cho người ra ngoại ô tìm thử.”
Lúc này đã là giờ Tý, phủ Tướng quân vẫn còn đèn đuốc sáng trưng.
Thị vệ được cử ra ngoài tìm kiếm đã trở về, nhưng họ chỉ mang về được hai nha hoàn của nàng về.
Hai nha hoàn đều đang hôn mê bất tỉnh. Phủ y đã đến kiểm tra, nói rằng họ bị nội thương, chính là bị trúng độc Nhuyễn Cân Tán. Hai nha hoàn này cũng biết võ công.
Lúc này, trong một căn nhà dân cách Kinh Thành khá xa, một đám người mặc áo đen đang canh gác bên ngoài.
Người nằm trên giường từ từ mở mắt, chớp chớp vài cái.
[Đây là đâu vậy? Mình đang ở đâu đây? Mình là ai?]
Trong đầu Lục Kỳ Dao lấp đầy những thắc mắc.
[Không phải mình đã bị nổ chết rồi sao? Sao lại sống lại được?]