Chúng nhận được mật lệnh từ cấp trên là nhất định phải chôn thây những người này tại hẻm núi lớn. Đầu của Dực Vương và Lục tướng quân đều được treo thưởng một vạn lượng vàng.
Nếu nhiều người xuất động như vậy mà không hoàn thành nhiệm vụ thì có thể tưởng tượng kết cục của chúng sẽ thê thảm thế nào. Còn nếu hoàn thành nhiệm vụ thì vàng bạc châu báu, thăng quan tiến chức, bổng lộc hậu hĩnh, mỹ nữ muốn chọn ai thì chọn.
Bên phía Sát Thủ Các cũng đã chuẩn bị hành động.
Một nhóm chốt chặn ở các ngã đường, tuyệt đối không để ai bước ra khỏi đây nửa bước. Nhiệm vụ của số sát thủ còn lại đương nhiên là nhắm vào Dực Vương và Lục tướng quân.
Ai mà không thích mỹ nữ? Ôm ôn hương nhuyễn ngọc trong lòng thích biết mấy. Thử hỏi có ai cưỡng lại được sự cám dỗ của vàng bạc châu báu? Vì vậy đám sát thủ thứ hai đang trong tư thế sẵn sàng, chúng đã sớm coi Dực Vương và Lục tướng quân là bàn đạp để thăng quan tiến chức.
Nếu Lục Kỳ Dao biết được suy nghĩ của chúng, chỉ có thể nói rằng, muốn động vào cha nàng cũng phải hỏi xem súng và bom trong tay nàng có đồng ý hay không đã.
Bên phía Lục tướng quân tuy đều là thân vệ tâm phúc được tuyển chọn kỹ càng, nhưng họ đều là binh lính xông pha trận mạc giết địch, chưa từng trải qua huấn luyện tàn khốc của sát thủ nên khi chạm trán thì rất nhanh đã bại trận.
Ngược lại, Lục tướng quân vì cứu họ mà cánh tay đã bị chém một nhát.
Sát Thủ Các để đảm bảo giết chết đối phương nên trên đao có tẩm độc. Tuy không chết ngay lập tức nhưng vốn dĩ đã bị thương, cộng thêm trúng độc, giờ phút này họ chỉ đang cố gắng cầm cự.
Thấy Lục tướng quân sắp không xong, biết ông đang cố gượng, độc của mình lợi hại thế nào thì tên cầm đầu sát thủ biết rõ nhất. Hắn mặc trang phục khác biệt với những tên sát thủ khác, rõ ràng là thủ lĩnh, chuẩn bị đánh lén Lục tướng quân. Lục tướng quân trúng độc, lại thêm bị thương, căn bản không kịp phản ứng.
"Tướng quân tránh ra!"
"Tướng quân cẩn thận!"
Thân vệ và Dực Vương đồng thanh hét lên.
Thấy Lục tướng quân không tránh kịp, Dực Vương không chút suy nghĩ, vận khinh công lao tới chắn trước mặt Lục tướng quân, hứng trọn nhát đao này.
"Phập!"
"Phập!"
Tiếng lưỡi đao đâm vào da thịt.
Ngay khi tên sát thủ giơ đao lên, định một đao kết liễu...
"Đoàng!"
"Đoàng, đoàng!"
Không biết là âm thanh gì, từ đâu truyền tới? Chỉ thấy tên sát thủ ngã vật xuống đất, chết không nhắm mắt. Giữa trán có một cái lỗ thủng. Đây là vũ khí gì? Lợi hại như vậy? Là ai đã cứu họ?
Lúc này, hai người đã quên mất bản thân đang trọng thương, kinh ngạc đến ngây người.
Mãi một lúc lâu vẫn chưa hoàn hồn. Trong lúc hai người đang ngẩn ngơ, thì từ sườn núi đối diện có một cô nương bay tới.
Trên tay nàng cầm một thứ vũ khí lạ lùng, là cái thanh sắt dài dài. Nàng mặc một bộ váy voan trông rất tinh nghịch nhưng cũng rất gọn gàng, chân đi giày da, tóc buộc cao.
Dung mạo nàng minh yếm động lòng người, tựa tiên nữ hạ phàm, khuynh quốc khuynh thành, quốc sắc thiên hương, băng thanh ngọc khiết, làn da trắng mịn như thể thổi qua là rách, không tìm ra một chút tì vết.
Tóm lại những từ ngữ này vẫn chưa đủ để miêu tả vẻ đẹp của nàng. Chỉ thấy nàng toát ra sát khí lẫm liệt, ánh mắt lạnh như băng tuyết.
Nàng lấy từ chiếc túi đeo bên người ra một cái thanh sắt ngắn, kéo chốt an toàn, nhắm vào đám sát thủ bóp cò đoàng đoàng đoàng mấy phát.