Bên này mấy kẻ kia đang ảo tưởng, còn bên kia Lục Kỳ Dao đang bận rộn vui vẻ trong không gian.
Nhìn thấy cây trái trĩu quả, "chậc chậc", nàng sắp chảy nước miếng rồi. Có dâu tây nàng thích ăn, còn có việt quất, cherry, nho đen, nho đỏ, nho xanh... Tóm lại là loại nào cũng có, bất kể có đúng mùa hay không. Trong không gian trồng gì cũng sống, không phân biệt mùa màng. Nếu không hái, quả cũng sẽ không thối rữa. Hái xong nó lại ra hoa kết trái, thật sự là muốn gì có nấy, trong lòng nàng vui không tả xiết.
Lúc này Xoài không biết từ đâu chạy tới. Cả ngày nó đều chơi đùa khắp nơi trong không gian, may mà không gian rộng lớn, mênh mông bát ngát, nhìn xa không thấy điểm cuối, giống như một tiểu thế giới vậy.
"Tỷ tỷ, đệ muốn ăn quả đó." Xoài chỉ tay lên những quả đỏ mọng trên cây.
Hóa ra là táo. Nó là khí linh không gian, muốn ăn gì chỉ cần dùng một ý niệm là được, nhưng lại muốn làm nũng với tỷ tỷ, muốn tỷ tỷ hái cho, muốn tỷ tỷ chơi cùng. Quả nhiên vẫn là một đứa trẻ ba bốn tuổi.
"Xoài này, thời gian này đệ đừng chạy đi xa quá, ta phải đi cứu cha, nếu gặp rắc rối gì thì ta còn gọi đệ."
"Đệ muốn ra ngoài chơi không?"
"Tỷ tỷ, được không ạ?"
"Đương nhiên là được rồi, tỷ đâu có hạn chế sự tự do của đệ. Chỉ cần đệ muốn. Nhưng bây giờ chúng ta chưa đến nơi, đệ cứ ở trong không gian trước, khi nào sắp đến nơi ta sẽ cho đệ ra. Đến lúc đó cứ nói với cha là ta cứu được đệ trên đường. Đệ nói đệ cũng không nhớ cha mẹ mình là ai, sau đó đi theo ta, biết chưa? Dù sao bây giờ đệ cũng mang hình dáng đứa trẻ ba bốn tuổi, đệ nói không nhớ thì sẽ chẳng ai nghi ngờ gì đâu."
"Có điều đệ hóa hình thành một bé gái, ừm, thôi cũng được, cảm giác không quen chút thôi."
"Hì hì, không sao đâu ạ, vậy mới hợp đi với tỷ, ở ngoài chúng ta sẽ xưng hô khác."
"Ừm, thôi đệ ở trong không gian chơi đi, muốn ăn gì cứ tự lấy, đồ ăn vặt và hoa quả đều có. Ta muốn đi dạo một mình bên ngoài, xem xét tình hình chút. Ta mới đến thế giới này cũng cần tìm hiểu xem bên ngoài thế nào. Nơi nào tốt, nơi nào cần cải thiện, nơi nào cần phát triển."
Đi một lúc, nàng đến một con phố, một mình tản bộ ngắm nghía xung quanh. Nàng xem trên phố bán những gì, đồ ăn, quần áo ra sao.
Haizz, thật sự quá nghèo nàn. Quần áo bày bán đa số là vải thô, đương nhiên vải vóc tốt cũng sẽ không xuất hiện ở đây. Đồ ăn cũng chẳng có gì, chỉ có ít tò he, kẹo hồ lô, một hiệu thuốc bắc và một tửu lầu nhỏ hai tầng, việc buôn bán cũng ế ẩm.
Đây mới chỉ là vùng ven Kinh Thành không xa, nếu ở những nơi khác không biết tình hình còn tệ đến mức nào.
Nàng đang vừa đi vừa suy nghĩ miên man thì bỗng nhiên, không biết từ đâu xuất hiện một người phụ nữ khoảng hơn ba mươi tuổi và một nam nhân. Nam nhân kia tầm hơn hai mươi tuổi, vội vàng chạy tới, nắm lấy tay Lục Kỳ Dao gọi là con gái.
"Con gái à, con đừng bướng bỉnh nữa, đều do mẹ không có bản lĩnh. Mẹ sẽ không bắt con gả cho viên ngoại kia làm vợ lẽ nữa đâu. Mẹ biết con thích chàng thư sinh nhà bên, mẹ cũng không giận nữa. Mẹ cũng biết con thường xuyên nửa đêm canh ba đi gặp hắn, khi trở về quần áo xộc xệch, còn mang đồ trong nhà cho hắn. Mẹ không giận nữa đâu, con mau theo mẹ về nhà đi."