Nói rồi, nàng lấy từ trong túi đeo bên người ra hai cái lọ, bên trên viết: Sinh Cơ Đan, Tẩy Tủy Đan.
"Đại sư, ta chỉ ngài cách dùng nhé? Đầu tiên ngài uống Sinh Cơ Đan, năm ngày sau mới dùng Tẩy Tủy Đan. Khi dùng Tẩy Tủy Đan, phải đảm bảo không gian xung quanh an toàn và yên tĩnh."
"Đây, để đảm bảo vạn vô nhất thất, bình nước linh tuyền này cũng tặng cho ngài. Dù sao trước mặt ngài ta cũng chẳng còn bí mật gì. Nó so với Tẩy Tủy Đan cũng chỉ kém một xíu xiu thôi."
Vừa nói nàng vừa giơ ngón tay út lên ra hiệu, ý là chỉ kém một chút xíu.
"Ngài đừng coi thường nước linh tuyền này, nó có thể giải độc, cải thiện thể chất, khiến cây khô gặp mùa xuân đấy. Ây da, tóm lại là nó có rất nhiều lợi ích, ngài uống vào sẽ biết. Với cơ thể hiện tại của ngài, đợi sau khi tẩy tủy xong thì uống trực tiếp, không cần pha nước. Uống hết chỗ này ta sẽ đưa thêm. Sau này ngài cứ lấy ra uống dần như trà, đảm bảo cơ thể ngài sẽ tráng kiện, ăn gì cũng ngon miệng."
"Đại sư, vì ngài một lòng lo cho thiên hạ chúng sinh, lo cho bách tính nên ta mới đưa thứ này cho ngài. Ngài đừng có tiết lộ bí mật của ta ra ngoài nhé! Dù sao đến lúc đó ta cũng sẽ không thừa nhận đâu. Ta không muốn rước phiền phức vào người, ai cũng tìm đến ta thì ta bận chết mất. Tóm lại hôm nay bước ra khỏi cửa này, ta sẽ không nhận đâu đấy!"
Thấy nàng lắc lắc ngón tay trỏ, Trí Không đại sư cười đáp:
"Tiểu nha đầu, con yên tâm đi. Bần tăng tuy là người xuất gia nhưng cũng biết chuyện gì nên nói, chuyện gì không nên nói. Con đã tặng ta món quà quý giá như vậy, ta cũng có quà đáp lễ cho con."
Ông lấy từ trong ngăn kéo ra một chiếc hộp nhỏ, từ từ mở nắp. Bên trong là một chuỗi Phật bồ đề.
"Chuỗi hạt bồ đề này có thể điều hòa thần kinh, an thần trấn tĩnh, giúp ngủ ngon, cải thiện tâm trạng, giải độc lợi tiểu, giảm mỡ máu, huyết áp, đường huyết, tăng cường miễn dịch, còn có công hiệu dưỡng tóc, làm trắng da mờ nám nữa. Con đeo lâu dài sẽ rất tốt, cho dù không đeo, cứ để bên người cũng được."
Lục Kỳ Dao nhận lấy chiếc hộp, cúi người cảm tạ: "Đa tạ Trí Không đại sư, tốt quá."
"Tiểu nha đầu, lần này đi cứu cha, con phải cẩn thận. Không chỉ có Sở Quốc đang rình rập, mà còn có Triệu Quốc, Ly Quốc, bọn chúng đều có khả năng sẽ ra tay."
"Vâng, cảm ơn đại sư đã nhắc nhở, ta sẽ đưa cha an toàn trở về. Đại sư, ta phải đi rồi, ngài nhớ dùng những thứ ta đưa nhé. Hy vọng khi ta trở lại, sức khỏe của ngài đã bình phục."
"Ta sẽ cho người đưa con ra ngoài, đi cửa sau sẽ ra khỏi chùa Viễn Sơn rất nhanh."
"Làm phiền đại sư rồi."
"Minh Quang, vào đây một lát."
"Trụ trì gọi con."
"Vị nữ thí chủ này là quý khách, con hãy đưa cô ấy đi cửa sau xuống núi an toàn."
"Vâng, thưa trụ trì."
"Nữ thí chủ, mời đi bên này, tiểu tăng sẽ dẫn đường."
Lục Kỳ Dao khẽ gật đầu, sau đó hai người rời khỏi chỗ ở của trụ trì.
Đợi hai người đi khuất, Trí Không đại sư nhìn bình thuốc trong tay, lòng mãi không yên.
[Quả là một nữ tử có tấm lòng đại nghĩa, nhân hậu. Thiên hạ chúng sinh được cứu rồi, bách tính có phúc rồi. Cho dù lúc này có viên tịch ngay lập tức ta cũng không còn gì hối tiếc, tâm nguyện trong lòng đã thành hiện thực. Nay lại có thêm một cơ hội được sống tiếp.]