Trong căn phòng khách sạn sang trọng, những tiếng thở dốc đứt quãng vang lên đầy ái muội. Trên chiếc giường đôi mềm mại, hai bóng người quấn quýt lấy nhau không rời, tựa như hai nhánh dây leo đang siết chặt trong một vũ điệu của sự cuồng si. Ở một góc phòng, chiếc máy quay tĩnh lặng vẫn đang chớp nháy, ghi lại những khoảnh khắc mờ ảo của ánh sáng và bóng tối.
Tưởng Tử Kỳ tựa cằm lên hõm vai Dư Mộc, nở một nụ cười nửa miệng đầy tà tính. Việc lén lút ở bên bạn gái của đồng nghiệp luôn mang lại cho gã một cảm giác kí©ɧ ŧɧí©ɧ khó tả. Ngay từ lần đầu gặp gỡ, gã đã bị sự quyến rũ của cô làm cho say đắm, và giờ đây, gã chỉ muốn kéo cô chìm sâu vào cơn say này.
“Cảm giác lén lút sau lưng bạn trai thế nào, hửm? Có thấy kí©ɧ ŧɧí©ɧ không?” Gã thì thầm bên tai cô, không ngừng buông những lời trêu chọc để khiêu khích giới hạn của Dư Mộc.
Dư Mộc khẽ thở dốc, đôi mắt vốn dĩ sắc sảo giờ đây phủ một tầng sương mờ mị hoặc. Cô ngoái đầu, liếc gã bằng ánh mắt kiêu kỳ nhưng chẳng giấu được sự rung động: “Tưởng Tử Kỳ, nếu muốn tiếp tục thì ngoan ngoãn ngậm miệng lại d.”
Tưởng Tử Kỳ nhướng mày, gương mặt tuấn tú áp sát, đoạt lấy một nụ hôn sâu nồng nàn. Khi tách rời, gã cười khẽ: “Sao thế? Không thích à?”
Dư Mộc bật cười nhạt: “Đồ điên.”
“Chúng ta kẻ tung người hứng, hợp nhau quá còn gì.” Gã nhếch mép, vòng tay siết chặt lấy eo cô.
Đúng lúc ấy, điện thoại của Dư Mộc reo vang liên hồi. Cắt ngang bầu không khí cuồng nhiệt, cô nhíu mày liếc nhìn màn hình đang chớp sáng.
“Khoan đã… bạn trai em… gọi điện…”
Thấy cô định đưa tay bắt máy, Tưởng Tử Kỳ chẳng những không lùi lại mà còn cố tình ôm sát lấy cô, trêu ngươi bằng những cái chạm đầy khiêu khích. “Sợ gì chứ, cứ nghe đi. Để cậu ta biết hiện giờ em đang bận rộn thế nào.”
Dư Mộc lườm gã một cái, mắng khẽ “Đồ bệnh hoạn”, nhưng ngón tay vẫn lướt màn hình để nhận cuộc gọi.
Giọng nói ấm áp, trầm ổn của Nhiếp Hưu vang lên từ đầu dây bên kia: “Mộc Mộc, em đang ở đâu?”
Dư Mộc vừa định cất lời thì Tưởng Tử Kỳ lại cố tình trêu chọc khiến cô không kìm được mà bật ra một tiếng thở hắt nhè nhẹ. Người đàn ông ở đầu dây bên kia như khựng lại trong giây lát. Sau đó là một tiếng cười khẽ, pha lẫn chút nuông chiều đến kỳ lạ: “Lại đang ‘đi chơi’ sao?”
Mối quan hệ giữa Dư Mộc và Nhiếp Hưu vốn vô cùng phức tạp. Ngày trước, khi Nhiếp Hưu ngỏ lời theo đuổi, cô đã nói rõ quan điểm sống phóng khoáng của mình. Nếu muốn ở bên cô, đó bắt buộc phải là một mối quan hệ mở. Cô từng tưởng yêu cầu chướng tai gai mắt đó sẽ khiến Nhiếp Hưu bỏ cuộc, nhưng không ngờ anh lại điềm nhiên gật đầu chấp thuận. Đối với Dư Mộc, tình yêu đôi khi chỉ là tìm một bến đỗ cố định để trở về sau những cuộc vui.
Thậm chí, có đôi lúc cô tự hỏi, liệu Nhiếp Hưu có một sở thích tâm lý khác thường nào đó khi luôn thản nhiên chấp nhận việc bạn gái mình qua lại với những người đàn ông khác.