Trực giác đầu tiên khi Hướng ŧıểυ Vãn tỉnh lại, chính là nửa người dường như đang bị cái gì cắn, liên tục không dứt truyền đến cảm giác đau.
Nàng chớp mắt, chậm rãi mở ra ——
Vậy mà vừa nhìn, nàng hoàn toàn ngây dại. Trước mắt là tình huống thế nào, đầu một ŧıểυ quỷ đang nằm ở ngực của nàng, miệng cắn ngực của nàng, đang... bú sữa sao?
Trời ạ, bú sữa?
Nàng... nàng có sữa sao?
“A...” Tiếng thét chói tai tựa như heo bị chọc tiết từ trong miệng Hướng ŧıểυ Vãn phát ra, thanh âm kia lớn đến mức rung động đến toàn bộ phạm vi bán kính mấy trăm mét.
ŧıểυ quỷ kia vốn là không hút được sữa đang buồn bực cực độ, lại bị Hướng ŧıểυ Vãn bất thình lình thét chói tai dọa cho sợ đến cả kinh, chỉ thấy đôi mắt ti hí của nó xấu xa nháy mắt, sau đó dẹp cái miệng nhỏ nhắn, oa một tiếng khóc lớn lên.
“Oa a... Ô ô ô...” Tiếng khóc kia, so với tiếng thét chói tai của Hướng ŧıểυ Vãn càng khiến người chú ý hơn.
Hướng ŧıểυ Vãn còn chưa kịp sửa sang lại y phục, liền bị tiếng khóc của ŧıểυ tử này dời đi lực chú ý, tỉ mỉ quan sát ŧıểυ quỷ mới vừa rồi cắn ngực nàng.
Vừa nhìn đến, nàng sợ hãi kêu lên lần nữa.
Trời ạ, dáng dấp ŧıểυ quỷ này rất yêu nghiệt, khuôn mặt nhỏ bé trắng noãn thật là tinh xảo, còn có đôi mắt to đang rơi lệ kia khiến tâm người xem cũng bị nhéo theo, nhìn bộ dạng khóc lóc của nó, Hướng ŧıểυ Vãn cảm giác mới vừa rồi mình hình như có chút quá đáng, ŧıểυ quỷ đáng yêu như thế dù có ăn đậu hủ thì nàng cũng nên bỏ qua mới phải.
“Này, cậu bé à, đừng khóc, cô không phải cố ý đâu.” Thanh âm Hướng ŧıểυ Vãn mềm mại vang lên
Đứa trẻ vẫn đang khóc, bộ dáng giống như là bị Hướng ŧıểυ Vãn hù rồi, chẳng qua nếu như Hướng ŧıểυ Vãn để ý một chút, sẽ có thể phát hiện ánh mắt giảo hoạt ẩn ở đáy mắt đứa trẻ.
Vẫn còn khóc?
“Cậu bé, đáp ứng cô không khóc..., cô mua đồ ăn ngon cho con.” Hướng ŧıểυ Vãn đối với việc dỗ con nít cũng có bản lĩnh, nàng cũng không tin nói như vậy ŧıểυ quỷ này còn khóc.
Nhưng kết quả là, đứa trẻ này vẫn đang khóc.
Hướng ŧıểυ Vãn lại gần, sờ sờ mặt đứa trẻ. Oa, rất non rất có cảm xúc, khiến cho nàng không nỡ buông tay. “Này, con nít phải ngoan, con khóc nhè như thế sẽ khiến cho người ghét nha.”
Chân mày đứa trẻ nhíu nhẹ. Cậu không thích người ta sờ mặt của cậu, bất quá kỳ quái, nữ nhân này trước kia không phải là sợ cậu nhất sao? Bây giờ sao lại dám tới sờ cậu?
Đứa trẻ quay đầu đi chỗ khác, bất quá vẫn khóc.
Hướng ŧıểυ Vãn vốn là sờ mặt đứa trẻ, bị hành động như vậy, biến thành sờ đầu của cậu ta.
Ánh mắt Hướng ŧıểυ Vãn tỉ mỉ quan sát đứa trẻ lần nữa, nàng càng xem, càng nhíu lông mày.
Xõa tóc dài, mặc trang phục cổ đại đắt tiền, nhìn thế nào cũng giống như ŧıểυ kim đồng trên phim truyền hình. Cha mẹ đứa bé này thật là kỳ quái, làm gì cho con mình ăn mặc thành như vậy?
Bất quá vấn đề là, đứa bé này sao lại ở trong phòng nàng, nàng ở lầu 18 lận đó.
Hướng ŧıểυ Vãn nhìn quanh bốn phía, sau đó, nàng phát ra tiếng thét chói tai tựa như giết heo
Cả gian phòng, đều là bày trí theo lối cổ điển đến không thể cổ hơn, đối diện giường nàng có một cái gương đồng, nhìn qua mặt gương, nàng bị dọa sợ cho hãi
Bởi vì, trong gương chiếu tới, cũng không phải là hình dạng của mình, mà là một nữ nhân rất đẹp...
Nàng liều lĩnh vội vàng xuống giường, chạy đến trước gương nhìn xuống, gương mặt xem ra rất đẹp rất đẹp, nàng kinh ngạc trợn to đôi mắt, hung hăng tự bấu vào mình...
“Má, thật là đau, trời ơi... Mình, mình lại xuyên qua...”