Vợ Lính Xấu Xí, Sau Khi Theo Chồng Làm Chấn Động Quân Khu

Chương 9

Trước Sau

break

"Được rồi, vậy sau khi về nhà cô mau dùng băng vệ sinh đi, còn nữa phải uống nhiều nước ấm." Bác sĩ dặn dò một câu rồi đi ra trước, một lát sau, Tô Noãn mới mặc xong quần rồi bước ra ngoài.

Tô Noãn liếc mắt một cái đã nhìn thấy khuôn mặt của Diệp Hồng trắng bệch không còn giọt máu, sắc mặt của Lý Điềm Điềm cũng vô cùng khó coi.

Trái lại Ngô Quế Phương thì cười tươi rói, trông giống hệt như kẻ hóng chuyện vừa được no nê thỏa mãn.

"Cầm phiếu ra ngoài đóng tiền là có thể rời đi."

Tờ phiếu bác sĩ kê lơ lửng giữa không trung, không có ai đưa tay ra nhận, Ngô Quế Phương lên tiếng nhắc nhở: "Diệp Hồng, bây giờ đã chứng minh đồng chí Tô người ta không mang thai, chi phí kiểm tra này chẳng phải do bà trả sao?"

Diệp Hồng lườm bà ta một cái, trách bà ta nhiều chuyện.

Nhưng cũng hết cách, chỉ đành cắn răng chấp nhận.

Đóng tiền xong, Tô Noãn chìa tay ra, ngửa lòng bàn tay lên trên để đòi phí tổn thất tinh thần của mình: "Tiền đâu?"

Diệp Hồng bực bội: "Giữa ban ngày ban mặt ai lại mang nhiều tiền như vậy trên người chứ?"

Bây giờ đông người như vậy, bà ta quỵt nợ cũng không hay, đành về nhà trước rồi tính sau.

Suốt dọc đường Lý Điềm Điềm gần như bị Diệp Hồng kéo xệch về nhà: "Không phải con nói người phụ nữ đó mang thai sao?"

"Sao cô ta lại tới tháng rồi?"

Lý Điềm Điềm rất tủi thân: "Con thấy bụng cô ta nhô lên, làm sao biết cô ta không mang thai chứ."

Trong lòng Diệp Hồng nghẹn một cục tức: "Con muốn mẹ nói con thế nào mới được đây?"

"Không có chuyện gì sao con lại đi tung tin đồn người ta mang thai con của người khác?"

Lý Điềm Điềm hạ thấp giọng giải thích: "Mẹ, mẹ chẳng phải luôn hy vọng có thể thân càng thêm thân với nhà họ Tống sao?"

"Con không bôi nhọ Tô Noãn, làm sao con có cơ hội đến với anh hai được?"

Diệp Hồng thở dài một hơi: "Vậy cũng không thể dùng thủ đoạn này chứ!"

"Bây giờ bị vạch trần rồi, nhỡ đâu nhà họ Tống đuổi con ra ngoài, vậy phải làm sao đây?"

Lý Điềm Điềm đã sớm nghĩ xong đối sách: "Không sợ."

"Chỉ cần mẹ vẫn còn ở nhà họ Tống, con sẽ có cơ hội."

Diệp Hồng thấy vậy bèn hỏi: "Con định làm thế nào?"

Lý Điềm Điềm cũng không giấu giếm, cô ta nói nhỏ: "Đợi anh hai về thăm nhà, mẹ nghĩ cách chuốc say anh ấy, sau đó con sẽ trèo lên giường của anh ấy, mẹ lại dẫn người đến tìm chúng con..."

Bọn họ vừa về đến khu tập thể đã phát hiện có một người mặc quân phục đang đứng đợi trước cửa nhà mình.

"Anh Xuân Phong?"

Lý Điềm Điềm chỉ mới nhìn thấy Tống Xuân Phong trên ảnh, vốn tưởng dáng vẻ của anh trên ảnh đã đủ đẹp trai rồi, không ngờ người thật của anh còn đẹp trai hơn trong ảnh gấp trăm lần!

Tống Xuân Phong nghe thấy có người gọi mình, anh ngước mắt nhìn sang, liền nhìn thấy Lý Điềm Điềm chạy chậm bước tới, cô ta thở hổn hển tự giới thiệu: "Anh Xuân Phong, chào anh, em là Điềm Điềm."

Tống Xuân Phong bày ra dáng vẻ người lạ chớ lại gần: "Cô là ai?"

Anh nhớ mình không quen biết đồng chí tên Điềm Điềm này.

Diệp Hồng cố nặn ra nụ cười rồi bước tới gần: "Con bé là em gái của con."

"Em gái?"

"Tôi chỉ có một đứa em gái tên là Tống Xuân Hiểu."

Giọng nói của Tống Xuân Phong vô cùng lạnh lùng sắc bén, khiến Diệp Hồng lạnh toát cả người.

Thế này là ngay cả người mẹ kế như bà ta, anh cũng không định nhận mặt rồi.

Nói đi cũng phải nói lại, đây là lần đầu tiên bà ta nhìn thấy Tống Xuân Phong, trước đó Tống Xuân Phong vốn định về thăm nhà, nhưng sau khi nghe tin bố mình tái hôn, anh tức giận đến mức mấy năm liền không thèm về.

Tính toán cẩn thận lại, chắc chắn là đã được năm năm rồi.

Diệp Hồng giữ gương mặt tươi cười cứng đờ, bà ta lấy chìa khóa ra mở cửa: "Đứng bên ngoài mệt rồi phải không?"

"Vừa nãy dì có việc phải ra ngoài nên đã khóa cổng lại."

Lý Điềm Điềm vươn tay muốn giúp Tống Xuân Phong xách hành lý, Tống Xuân Phong linh hoạt xoay người, anh không thèm nhìn đối phương lấy một cái, xách đồ của mình đi thẳng vào căn phòng trước kia anh từng ở.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương