Vợ Lính Xấu Xí, Sau Khi Theo Chồng Làm Chấn Động Quân Khu

Chương 32

Trước Sau

break

Tô Tráng Sinh không thèm ngoảnh đầu lại, anh ta đạp bàn đạp nhanh đến mức muốn xẹt ra lửa, cứ như một kẻ điên mà phóng xe vút đi.

Anh ta đã bị người ta cười nhạo vì không lấy được vợ suốt mấy năm nay rồi, lần này hắn nhất định phải lấy lại số tiền cưới vợ kia!

Thật ra thì trước kia anh ta cũng từng có ý định dứt khoát cưới luôn Tô Noãn cho xong. Anh em biến thành vợ chồng, lại còn chẳng cần phải lo đến mấy cái chuyện tiền sính lễ rườm rà.

Khó khăn lắm mới đợi được đến lúc Tô Noãn trưởng thành, nhưng tính cách của con ranh chết tiệt đó lại càng lúc càng trở nên đanh đá. Hở một chút là cô lại tung cước đánh người, mấy người trong nhà ít nhiều gì cũng từng phải hứng chịu đòn roi của cô.

Hơn nữa, Tô Noãn còn từng lên tiếng đe dọa rằng nếu anh ta dám đụng vào người cô thì cô tuyệt đối sẽ khiến cho anh ta chết không có đất chôn.

Cho đến tận bây giờ, anh ta vẫn còn nhớ rõ tia sát khí ẩn hiện trong ánh mắt của cô, điều đó khiến cho anh ta không bao giờ dám ôm ấp cái loại ảo tưởng dơ bẩn đó với cô nữa.

Tô Noãn và Tống Xuân Phong từ xa đã nghe thấy tiếng bánh xe nghiến lên mặt đất truyền đến từ phía sau. Bọn họ quay đầu lại nhìn thì thấy Tô Tráng Sinh đang đạp xe đạp, hùng hổ lao thẳng về phía này.

"Anh ta chính là con trai của mẹ kế em, trước kia cũng ức hiếp em không ít đâu."

Lời mách lẻo trong vô thức của Tô Noãn lập tức khiến cho nắm đấm của Tống Xuân Phong siết chặt lại.

"Em có muốn dạy dỗ anh ta một trận không?"

Tô Noãn thoáng kinh ngạc, nhưng cô cũng nhanh chóng hiểu được ý đồ của Tống Xuân Phong.

"Muốn!"

Sau khi nhận được câu trả lời khẳng định, Tống Xuân Phong đứng chắn ngang giữa đường, chặn đường đi của Tô Tráng Sinh.

"Là anh muốn lấy Tô Noãn sao?" Tô Tráng Sinh mang dáng vẻ điếc không sợ súng, không hề rụt rè chút nào khi đối diện với Tống Xuân Phong cao lớn uy mãnh hơn mình.

"Muốn lấy cô ấy cũng được, nhưng tiền sính lễ không thể thiếu!"

"Anh đâu thể vừa muốn có vợ lại vừa muốn miễn phí chứ?"

Tô Noãn hừ lạnh một tiếng, đáp lại: "Tiền sính lễ cưới tôi đương nhiên là đưa cho tôi, tại sao phải đưa cho anh?"

"Tô Tráng Sinh, anh tưởng đổi sang họ Tô liền là người nhà của tôi sao?"

Tô Tráng Sinh từng chịu không ít thiệt thòi trong việc cãi nhau với Tô Noãn, anh ta quả quyết chọn cách nói với người đàn ông trước mặt: "Cô ấy là em gái của tôi, anh muốn lấy cô ấy, thì phải đưa tiền sính lễ cho tôi!"

"Nếu anh không muốn đưa, thế cũng được, tôi sẽ đưa người về ngay bây giờ!"

"Mẹ tôi đã tìm được nhà tốt cho cô ấy rồi, gả qua đó ít nhất cũng được chừng này."

Tô Tráng Sinh giơ tám ngón tay ra, chắc chắn là có ý tám mươi tệ.

Tô Noãn vẫn còn sợ hãi, hóa ra Lâm Á Anh không hề nhàn rỗi trong mấy ngày cô rời đi, bà ta còn tìm đối tượng cho cô, xem ra bọn họ không ôm quá nhiều hy vọng vào nhà họ Tống ở Giang Thành.

Dù sao thì hôn sự của cô và Tống Xuân Phong đã được định ra từ nhiều năm trước, mười mấy năm nay không hề qua lại, nếu người ta không nhận thì bọn họ cũng hết cách.

Giang Thành quá xa, không phải là nơi bọn họ muốn làm loạn là có thể làm loạn được.

Tô Tráng Sinh làm bộ vươn tay ra định kéo Tô Noãn, ngoài miệng vẫn không quên đe dọa Tống Xuân Phong: "Anh có đưa tiền sính lễ hay không?"

"Nếu không đưa thì tôi sẽ đưa cô ấy về nhà gả cho người khác!"

Tống Xuân Phong đưa mắt nhìn quanh một vòng, vung nắm đấm giáng mạnh một cú sau khi xác định không có ai.

"Bốp!"

"Bốp!"

"Bốp!"

Tống Xuân Phong lại tung thêm một cú đá bay, đạp cả người lẫn xe đạp ngã lăn ra đất trước khi Tô Tráng Sinh kịp phản ứng.

Tô Tráng Sinh đau đến mức nước mắt chảy ròng ròng, anh ta ôm ngực chửi rủa: "Tao phải đánh chết chúng mày!"

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương