Vợ Lính Xấu Xí, Sau Khi Theo Chồng Làm Chấn Động Quân Khu

Chương 3

Trước Sau

break

"Đúng vậy, chính là Lý Điềm Điềm nói cho tôi biết!" Diêu Anh chỉ vào Lý Điềm Điềm khẳng định.

Ánh mắt của Lý Điềm Điềm lập tức trở nên hoảng loạn, khuôn mặt trắng bệch, ngây người đứng tại chỗ.

Diệp Hồng nhìn thấy bộ dạng này, còn có gì mà không hiểu nữa chứ?

Bà ta biết con gái thích Tống Xuân Phong, còn từng nói tại sao người đính hôn với Tống Xuân Phong không phải là cô ta.

Chỉ là... bà ta không ngờ gan của con gái lại lớn đến như vậy, thế mà lại dám tung tin đồn nhảm bôi đen vợ sắp cưới của Tống Xuân Phong!!

Tô Noãn liếc mắt nhìn Lý Điềm Điềm một cái, đôi mắt đẹp trở nên lạnh lẽo: “Là cô tung tin đồn nhảm à?"

Lý Điềm Điềm đột ngột ngẩng đầu, sợ hãi biến sắc: “Không... không phải tôi!"

"Là cô nói!"

"Nếu không tôi là một người ngoài, sao tôi có thể biết được chuyện nhà các người chứ?"

Diêu Anh bây giờ chỉ có một ý niệm trong đầu, đó chính là nhanh chóng rũ sạch sẽ mọi chuyện liên quan đến bản thân!

Diệp Hồng đứng ra hòa giải: “Cho dù là ai nói đi chăng nữa, cũng không thể thay đổi được sự thật cô đã mang thai con của người khác."

"Cháu gái, nghe thím khuyên một câu, hãy đi tìm bố của đứa bé mà kết hôn đi, sau này cháu và Xuân Phong nhà thím, nước sông không phạm nước giếng, không ai liên quan đến ai."

Mấy bà thím chen đến cửa cũng hùa theo nói: "Đúng thế, cô không thể chọn quả hồng mềm mà nắn được."

"Ai làm bụng cô to lên, cô hãy bắt người đó chịu trách nhiệm đi."

"Làm gì có cái lý đến tận cửa ép người khác đổ vỏ chứ?"

Diệp Hồng nghe thấy những lời của mọi người, biết không còn ai chú ý đến chuyện là do con gái bà ta truyền ra ngoài nữa, tảng đá lớn trong lòng hơi rơi xuống một chút.

"Ai nói tôi mang thai?"

Lời này vừa thốt ra, sắc mặt của mọi người đồng loạt thay đổi!

Ngô Quế Phương, người đầu tiên rũ sạch hiềm nghi đã ngửi thấy mùi hóng chuyện: "Cô nói gì cơ?"

"Tôi không hề mang thai."

Giọng điệu của Tô Noãn không cho phép nghi ngờ. Sắc mặt những người có mặt tại hiện trường đều khác biệt. Lý Điềm Điềm cúi gằm mặt xuống, không ai có thể nhìn rõ hiện giờ cô ta đang có biểu cảm gì.

Tô Noãn khoanh hai tay trước ngực, thái độ cứng rắn. Cô đi quanh Lý Điềm Điềm một vòng rồi mới chậm rãi lên tiếng: "Tôi nhớ trước đây tôi chưa từng gặp cô, tại sao cô lại bịa đặt, bôi nhọ và hủy hoại danh dự của tôi?"

Lý Điềm Điềm run bần bật, toàn thân ớn lạnh.

Quá đáng sợ!

Người phụ nữ từ dưới quê lên này quá đáng sợ!

Cô ta vốn tưởng Tô Noãn là kẻ yếu đuối dễ bắt nạt, không ngờ lại là một khúc xương khó gặm.

Nếu Tô Noãn biết bức thư từ hôn là do cô ta bắt chước nét chữ của Tống Xuân Phong để viết, chắc chắn sẽ xé xác cô ta mất!

"Cô không mang thai sao?"

Đột nhiên Diệp Hồng cảm thấy trời sắp sập xuống rồi!!

"Sao cô lại không mang thai chứ?"

Đáng lẽ phải mang thai chứ!

Chỉ khi Tô Noãn mang thai, con gái bà ta và Tống Xuân Phong mới có khả năng.

Ngô Quế Phương không hiểu: "Thím Diệp, con dâu tương lai của thím không mang thai đứa con của người khác, tại sao thím lại có phản ứng như vậy?"

Giống như là rất không vui vậy.

Không đúng lẽ thường chút nào!!

Diệp Hồng cũng biết biểu hiện vừa rồi suýt chút nữa đã bán đứng tâm tư của bà ta, vội vàng đổi sang một gương mặt tươi cười: "Nghe được tin đồn con bé Tô Noãn mang thai là giả, tôi đang vui mừng đây này."

Nói rồi bà ta còn cố ý cười "ha ha" hai tiếng.

Ngô Quế Phương tỏ vẻ mặt ghét bỏ: "Nụ cười này của thím... sao còn khó coi hơn cả khóc thế?"

Diệp Hồng cũng không tức giận, tiếp tục nặn ra nụ cười kia: "Tiểu Tô, thím biết cháu đến tìm Xuân Phong nhà chúng ta để kết hôn. Nhưng rất không may, mấy năm nay Xuân Phong không về nhà. Chuyện kết hôn chúng ta cũng không thể quyết định thay nó được, vẫn nên đợi nó về rồi hẵng nói."

"Bà đừng vội vàng ra lệnh đuổi khách."

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương