Cô ta đỏ mặt, ngẩng đầu lên hỏi: "Anh là ai vậy?"
Tống Xuân Phong lùi lại vài bước theo bản năng, anh giữ khoảng cách với đối phương và nói bằng giọng xa cách: "Tôi là vị hôn phu của đồng chí Tô Noãn."
Tô Vân Vân kinh ngạc tái mặt, trong lòng cô ta trào dâng một nỗi ghen tị.
Vị hôn phu của Tô Noãn lại đẹp trai đến mức này sao?
"Anh từ Giang Thành đến à?"
"Ừ." Giọng nói của Tống Xuân Phong lạnh lẽo vô cùng.
Tuy nhiên, Tô Vân Vân cũng không bận tâm, cô ta hận không thể lôi hết sự nhiệt tình trong lòng ra: "Tôi tên là Tô Vân Vân, là chị gái của Tô Noãn."
"Anh đừng đứng mãi thế, mời ngồi!"
Cô ta kéo một cái ghế đến cho Tống Xuân Phong, miệng vẫn tía lia không ngừng: "Cái con ranh Tô Noãn đó, mấy ngày nay không biết đã chạy đi đâu rồi?"
"Con gái con lứa, mấy ngày trời không về nhà, anh xem có ra thể thống gì không cơ chứ?"
Tống Xuân Phong không chút biểu cảm, anh hoàn toàn phớt lờ lời nói của cô ta.
Tô Vân Vân tưởng anh đang chăm chú lắng nghe, cô ta nói tiếp: "Không giấu gì anh, tôi thấy anh và Tô Noãn hoàn toàn không xứng đôi."
Cuối cùng trên mặt Tống Xuân Phong cũng có một chút phản ứng. Tô Vân Vân thầm nghĩ, dù sao thì đã nói rồi, cô ta sẽ nói cho bằng hết.
Biết đâu cô ta lại xúi giục được anh hủy hôn với Tô Noãn cũng nên.
Như vậy thì cô ta sẽ có cơ hội.
"Anh trông khôi ngô tuấn tú thế này, còn Tô Noãn lại vừa đen vừa xấu, đã lười biếng ham ăn lại còn gian xảo dối trá... Tóm lại, nếu anh lấy nó, anh sẽ hối hận đấy."
Ánh mắt Tống Xuân Phong nheo lại, anh nhếch mép nở một nụ cười đầy chán ghét.
Người phụ nữ trước mắt này thật sự có thể thốt ra bất cứ lời nào để bôi nhọ Tô Noãn.
Anh muốn xem cô ta còn vô liêm sỉ đến mức độ nào, bèn giả vờ chấn động: "Thế à?"
Tô Vân Vân đáp lời không chút do dự: "Đúng vậy, anh sẽ hối hận đấy."
"Dù không nhắc đến nhân phẩm của Tô Noãn ra sao, nhưng chỉ nội việc nó mấy ngày trời không về nhà, anh cũng nên hủy hôn với nó đi."
"Anh không biết đâu, người trong đại đội chúng tôi đều lén đồn đại rằng nó đã bỏ trốn cùng đàn ông rồi."
Tô Vân Vân chuyển giọng: "Nhưng anh cứ yên tâm, nhà họ Tô chúng tôi là những người sống có trách nhiệm, sau khi Tô Noãn hủy hôn với anh, chúng tôi sẽ đền cho anh một cô dâu khác."
Vẻ mặt Tống Xuân Phong lộ rõ sự chán ghét: "Tôi không cần."
Tô Vân Vân sững sờ mất vài giây mới phản ứng lại được, cô ta thốt lên đầy vẻ khó tin: "Anh vẫn muốn cưới Tô Noãn sao?"
Hóa ra nãy giờ cô ta nói rát cả họng cũng bằng thừa à?
"Tô Noãn là vị hôn thê của tôi, sau này sẽ là vợ của tôi, ngoài cô ấy ra, không ai có thể thay đổi được chuyện này cả." Tống Xuân Phong nói như đinh đóng cột.
Tô Vân Vân đột nhiên thay đổi sắc mặt, cô ta nở nụ cười tươi rói rồi sáp lại gần Tống Xuân Phong: "Tôi vừa đùa với anh một chút thôi."
"Thực ra tôi không phải là Tô Vân Vân, cũng không phải là chị gái của Tô Noãn."
"Tôi chính là Tô Noãn đây."
Khuôn mặt lạnh lùng của Tống Xuân Phong thoáng hiện lên vẻ nứt toác, một cô gái vô liêm sỉ đến mức này thật sự khiến anh phải kinh ngạc đến mức rớt cả hàm.
Anh không định vạch trần cô ta, chỉ thong thả đáp: "Thế à?"
Tô Vân Vân thầm nghĩ Tống Xuân Phong chưa từng gặp Tô Noãn, mà hiện tại cũng chẳng biết Tô Noãn đã chạy đi đâu rồi.
Chỉ cần cô ta lấy thân phận của Tô Noãn để đăng ký kết hôn với Tống Xuân Phong, sau này không quay lại đại đội nữa, thì cả đời này Tống Xuân Phong sẽ không bao giờ biết được người mình cưới lại là một người phụ nữ khác.
Việc cần làm trước mắt là phải ổn định bố của Tô Noãn là Tô Vĩnh Thịnh, còn mẹ và anh cả thì dễ nói chuyện rồi.
"Đúng vậy, ban nãy tôi cố tình lừa anh để thử xem anh có thật lòng muốn cưới tôi hay không đấy."