Trước đây ông ta cũng từng hỏi Diệp Hồng tại sao lại quen biết Tô Noãn. Diệp Hồng giải thích là nghe một bà thím trong khu tập thể kể lại, có thể người thân của người đó ở cùng một nơi với Tô Noãn. Sau đó ông ta cũng không gặng hỏi thêm nữa.
Tóm lại, ấn tượng của ông về Tô Noãn rất kém.
Dù bây giờ ông phát hiện ra Tô Noãn không hề đen đúa và xấu xí, nhưng ông ta vẫn không thể thay đổi ấn tượng xấu đã ăn sâu bén rễ trong lòng mình.
Tống Đồng Chu có ấn tượng không tốt về Tô Noãn, ấn tượng của Tô Noãn về ông ta cũng chẳng tốt đẹp gì.
Mặc dù ba năm trước ông ta mới đón hai mẹ con Diệp Hồng về nhà, nhưng thực tế ông ta đã làm chuyện lén lút với Diệp Hồng ngay trong thời gian mẹ của Tống Xuân Phong lâm bệnh.
Lúc đó chồng của Diệp Hồng vẫn còn sống, nhưng phương diện kia lại không được.
Lúc đầu Diệp Hồng chỉ vì muốn mượn giống sinh con nên mới qua lại với Tống Đồng Chu. Sau này chồng bà ta gặp tai nạn, bà ta liền thuận nước đẩy thuyền mà thực sự gắn bó với Tống Đồng Chu.
Sau này bà ta cũng cố gắng suốt hai năm. Khi phát hiện ra bản thân vẫn không thể mang thai để ép cưới, bà ta đành dọa chết để ép Tống Đồng Chu kết hôn với mình.
Tống Đồng Chu hết cách, đành phải đưa người về nhà an ủi trước. Ông ta không ngờ đứa con trai thứ hai ở tận trong quân đội lại kịch liệt phản đối việc ông ta tái hôn, nên chỉ đành luôn dùng cái cớ này để không đi đăng ký kết hôn với Diệp Hồng.
Thực tế, chỉ có Tống Đồng Chu biết rằng ông ta không hề thực sự muốn cưới Diệp Hồng.
Trong số những người ông ta quen biết, có vài người góa vợ rồi đi bước nữa. Những người tái hôn đó cơ bản đều cưới một cô gái tân về nhà.
Bất luận tuổi tác lớn hay nhỏ, người ta ít nhất cũng là gái chưa chồng, trong sạch đàng hoàng.
Còn Diệp Hồng, bà ta không những từng kết hôn, lại còn có một đứa con gái.
Điều này làm cho ông ta ít nhiều có chút không cam tâm.
"Bố, chị dâu hai muốn từ hôn, là do chị ấy chịu tủi thân trước."
"Nếu chúng ta xóa bỏ uất ức của chị ấy, chị ấy sẽ không đòi từ hôn nữa đâu."
Lời của Xuân Hiểu đã kéo Tô Noãn về lại thực tại. Biểu hiện của cô ấy giống hệt như những gì trong sách miêu tả, người đẹp mà tâm hồn cũng lương thiện.
Nhận được sự ủng hộ của em gái, trong lòng Tống Xuân Phong càng có thêm sức mạnh.
"Đồng chí Tô, cô có thể nói cho tôi biết, cần tôi làm thế nào thì cô mới không từ hôn nữa không?"
Tô Noãn nhìn lướt qua Lý Điềm Điềm với ánh mắt đầy ẩn ý, đáp: "Vậy anh giải thích cho tôi một chút, bức thư từ hôn này là chuyện gì đây?"
Lý Điềm Điềm cảm thấy tê rần cả da đầu. Đặc biệt là ánh mắt vừa rồi của Tô Noãn, thực sự quá đáng sợ.
Chẳng lẽ cô ta biết bức thư từ hôn đó là do cô viết sao?
Rất nhanh cô ta đã phủ nhận suy nghĩ này. Nét chữ là bắt chước Tống Xuân Phong, lúc gửi thư cô ta cũng cố tình tránh mặt người quen, hơn nữa còn cẩn thận ghi một địa chỉ gửi thư giả trên phong bì. Dù cho có điều tra thì chắc chắn là cũng không thể nào tra ra được cô ta.
Cô ta nấp phía sau Diệp Hồng, lén lút quan sát Tô Noãn. Thấy sắc mặt Tô Noãn không chút biểu cảm và không thèm nhìn mình nữa, cô ta mới thở phào nhẹ nhõm.
"Thư từ hôn?"
Tống Xuân Hiểu kinh ngạc hỏi: "Anh hai, anh gửi thư từ hôn cho chị dâu hai sao?"
"Không có."
"Không phải do anh viết."
Tống Xuân Phong vừa giải thích, vừa bóc lá thư bên trong ra.
Nét chữ cứng cáp mạnh mẽ đập vào mắt. Người từng nhìn thấy chữ của anh đều có thể nhận ra, đây chính là nét chữ của anh.
"Rất giống chữ của tôi... nhưng tuyệt đối không phải do tôi viết."
Anh ngước mắt nhìn Tô Noãn, ánh mắt tha thiết: "Đồng chí Tô, trước khi về thăm nhà tôi đã báo cáo với cấp trên rồi. Lần này tôi về là để chuẩn bị kết hôn."