Thế nên, Tống Xuân Phong bị chiếm mất phòng đã bùng nổ.
Nói đi cũng phải nói lại, tất cả chắc chắn là lỗi của Tống Đồng Chu.
Bản thân ông ta đã có con trai con gái, lại còn chấp nhận đứa con riêng của người khác, điều này chẳng phải sẽ làm nguội lạnh trái tim của con cái ruột thịt sao?
"Dì chỉ có một đứa con gái, đương nhiên là dì đi đâu thì nó phải theo đến đó."
"Con nói chuyện cũng làm người ta khó xử quá rồi đấy."
Vừa nói, Diệp Hồng còn không quên nặn ra hai giọt nước mắt cá sấu, dáng vẻ kia thoạt nhìn vô cùng tủi thân.
Tống Xuân Phong không mắc bẫy của bà ta: "Cô ta thích đi đâu thì đi, dù sao thì cũng không được ở trong nhà tôi, càng không nên xuất hiện trong phòng tôi!"
Lý Điềm Điềm hận không thể biến mình thành kẻ điếc, để không phải nghe thấy những lời này.
Từng chữ một đều mang ý sỉ nhục, ép cô ta đến mức không chốn dung thân.
Sau khi nói xong, Tống Xuân Phong vội vàng giải thích với Tô Noãn: "Anh vừa từ quân đội trở về mới phát hiện người phụ nữ này sống trong phòng anh. Em yên tâm, anh tuyệt đối sẽ không chạm vào gối và chăn mà cô ta từng đụng tới."
Tống Xuân Phong đã nghe thấy lời cáo buộc của Tô Noãn ở trong phòng, nơi này lại chỉ có cô là khuôn mặt xa lạ, cho nên anh chắc chắn rằng cô gái trước mắt chính là vị hôn thê Tô Noãn của mình.
Chỉ là anh có một chút kinh ngạc, bởi vì theo như lời miêu tả của bố, Tô Noãn là kẻ lười biếng ham ăn, vừa đen vừa xấu, lại còn coi trời bằng vung.
Bố đã nhiều lần bảo anh từ hôn, chỉ là anh vẫn luôn không chịu thỏa hiệp.
Hôn sự này do mẹ anh và mẹ Tô Noãn định ra. Hai người là chị em tốt, tâm nguyện chính là sau này có thể thân càng thêm thân.
"Không sao." Tô Noãn cười nhạt, kín đáo đánh giá Tống Xuân Phong một lượt.
Ngũ quan của anh vô cùng xuất chúng, trong sự trầm ổn mang theo vẻ cao quý, khí chất phi phàm.
"Hôm nay tôi đến đây là để từ hôn."
Dù Tống Xuân Phong có đẹp trai đến đâu, thì vẫn không ảnh hưởng đến quyết tâm từ hôn của Tô Noãn.
Kể từ khi xuyên sách đến thế giới này vào một năm trước, cô đã rất rõ ràng mục tiêu của mình.
Đó chính là trở nên mạnh mẽ, sau đó rời khỏi gia đình gốc.
Trong suốt một năm qua, cô chạy bộ, rèn luyện thân thể, đánh đập mẹ kế, đá bay bố cặn bã, viết bản thảo kiếm tiền, tất cả đều vì một ngày nào đó có đủ khả năng rời xa bọn họ.
Như vậy cô sẽ không cần phải đóng cửa kín mít trước khi đi ngủ vào mỗi buổi tối nữa, cũng không cần phải giật mình tỉnh giấc khi nghe thấy một chút động tĩnh.
Tâm nguyện của cô rất đơn giản, đó là sống sót, sống thật tốt.
Rất rõ ràng, gia đình của Tống Xuân Phong rất khó đáp ứng được tâm nguyện của cô.
Nếu cô gả vào đây, cô sẽ phải đối mặt với người mẹ chồng kế thâm hiểm, nhiều mưu mô, một cô em chồng thầm mến người đàn ông của mình hận không thể lập tức chia rẽ vợ chồng cô, cùng với một người bố chồng không màng thế sự...
Bây giờ cô chỉ muốn tìm một công việc, ổn định cuộc sống ở đây hoặc ở nơi khác, chuyển hộ khẩu của mình ra ngoài, tự mình sống những ngày tháng tốt đẹp.
"Cái gì?"
"Cô muốn từ hôn sao?"
Sự kích động và vui sướng trong lòng Diệp Hồng giấu thế nào cũng không được!
Chuyện này quả thực giống như buồn ngủ gặp chiếu manh vậy!
Tô Noãn chủ động từ hôn, vậy thì con gái của bà ta sẽ có cơ hội rồi!
Những người xem kịch thì đưa mắt nhìn nhau, không phải nói cô tới tận cửa ép hôn sao?
Sao lại biến thành từ hôn rồi?
"Tại sao?" Tống Xuân Phong không hiểu.
Tô Noãn lấy bức thư từ hôn mà mình nhận được ra, đưa cho Tống Xuân Phong.
"Đồng chí Tống, tôi đã nhận được thư từ hôn rồi. Tôi cho rằng quy trình không đủ chặt chẽ, cảm thấy cần thiết phải đến đây một chuyến, trao đổi lại hôn thư đính hôn của chúng ta trước đây. Từ nay về sau, chúng ta nước sông không phạm nước giếng, không còn liên quan gì đến nhau nữa."