Cô vợ sắp cưới của con trai nhà họ Tống vừa lười vừa xấu lại đen nhẻm, mang thai con của người khác đến tận cửa ép cưới rồi!
Cửa khu nhà tập thể bị bao vây chật như nêm cối, mọi người chen chúc sứt đầu mẻ trán muốn xem xem người phụ nữ không biết xấu hổ kia rốt cuộc trông như thế nào.
"Người phía trước ơi, bên trong đã đánh nhau chưa?"
"Bây giờ tình hình thế nào rồi? Có ai có thể nói cho tôi biết không?"
"Còn có thể thế nào nữa? Chẳng phải là học theo đám hồ ly tinh nặn ra vài giọt nước mắt cá sấu, khóc lóc kể lể bản thân bị ép buộc sao, bây giờ chỉ xem nhà họ Tống định xử lý như thế nào thôi."
Tô Noãn nghe những lời đối thoại bên ngoài, dở khóc dở cười, những người bên ngoài kia toàn bộ đều cho rằng hôm nay cô vác bụng bầu đến ép cưới.
Chắc chắn là hai người trước mắt này cũng nghĩ như vậy nhỉ?
"Cô nói cô chính là Tô Noãn, vợ sắp cưới của Xuân Phong nhà chúng tôi à?"
Người phụ nữ trung niên đang nói chuyện là mẹ kế của Tống Xuân Phong tên Diệp Hồng, từ sau khi Tô Noãn bước vào cửa nói rõ thân phận của bản thân, bà ta vẫn luôn nhìn chằm chằm vào bụng cô.
Tô Noãn biết nguyên nhân trong đó, vô cùng phóng khoáng thẳng lưng lên, mặc kệ bà ta nhìn.
Diệp Hồng chú ý tới Tô Noãn đang nhìn bà ta nên gượng cười, ánh mắt rời khỏi bụng Tô Noãn mà chuyển sang khuôn mặt của cô.
Rất nhanh, trong mắt bà ta dấy lên sự nghi ngờ. Kể từ sau khi bà ta tái giá bước vào nhà họ Tống ba năm trước, bà ta liền lục tục nghe được những lời đồn đại về người vợ sắp cưới chưa từng gặp mặt của Tống Xuân Phong. Tô Noãn trong lời đồn lười biếng ham ăn, vừa đen vừa xấu, lại coi trời bằng vung.
Hôn sự do người mẹ đã khuất của Tống Xuân Phong định ra, theo lý mà nói thì cứ coi như không tính là xong, người thành phố nào lại nguyện ý lấy người nhà quê chứ?
Nhưng Tống Xuân Phong vẫn luôn không muốn từ hôn.
Bây giờ xem ra, chắc chắn là có nguyên nhân.
Người phụ nữ trước mắt này thật sự rất đẹp!
Khuôn mặt trái xoan, đôi mắt hoa đào, chiếc mũi cao thẳng thanh tú... làn da cũng không hề đen như trong lời đồn, thậm chí còn trắng hơn rất nhiều người một chút.
Nếu bà ta là đàn ông, cũng không nỡ từ hôn với một cô vợ sắp cưới như thế này.
Rốt cuộc là kẻ khốn khiếp nào đã tung tin đồn nhảm?
Bà ta đột nhiên nhớ ra điều gì đó: “Chẳng phải cô đã có con của người khác rồi sao?"
Tô Noãn tỏ vẻ nghi ngờ rồi nhìn về phía cô gái đang đứng ở bên: “Cô nghe ai nói vậy?"
Cô gái chột dạ dời tầm mắt đi, không dám nhìn thẳng vào ánh mắt của cô.
Tô Noãn vừa bước vào cửa đã nhận ra người này chính là em gái kế của Tống Xuân Phong, Lý Điềm Điềm.
Trong sách miêu tả Lý Điềm Điềm quanh năm tết hai bím tóc thô kệch, lông mày rất rậm, mắt tam giác, đặc điểm ngoại hình khá nổi bật.
Đúng vậy, cô xuyên sách rồi.
Cô xuyên vào thân xác vợ sắp cưới của anh trai thứ hai của nữ chính trong một cuốn truyện niên đại.
Cách đây không lâu cô nhận được một bức thư từ hôn do Lý Điềm Điềm viết dưới danh nghĩa chồng sắp cưới Tống Xuân Phong, hôm nay cô đến đây để từ hôn.
Mặc dù Tống Xuân Phong không biết chuyện, nhưng cô vẫn phải đi hết các quy trình cần thiết, để tránh sau này để lại cớ cho người ta bắt bẻ.
"Tiếng dữ đồn xa, người cả khu tập thể chúng tôi đều biết hết rồi!" Diệp Hồng gân cổ lên nói.
Lúc đó sau khi nghe được tin tức, trong lòng bà ta khỏi phải nói là vui mừng đến mức nào!
Bà ta và Tống Đồng Chu là vợ chồng rổ rá cạp lại, tuổi tác của bà ta đã lớn, muốn sinh thêm là chuyện không thể nào.
Bà ta vẫn luôn hy vọng có thể thân càng thêm thân, con trai cả của Tống Đồng Chu đã kết hôn rồi, còn có một đứa con trai thứ hai đang làm sĩ quan trong quân đội, mười dặm tám thôn không biết có bao nhiêu bà mối tìm đến tận cửa, nhưng Tống Xuân Phong vẫn luôn không muốn đi xem mắt, nói bản thân đã có vợ sắp cưới rồi, đợi vợ sắp cưới đủ tuổi kết hôn thì hai người sẽ đi đăng ký.