Vợ Lính Thời 70: Tay Ôm Ba Con, Tay Hái Tiền Tỷ

Chương 8

Trước Sau

break

Cố Gia tìm một quầy để xếp hàng, nhìn những người bưng khay cơm đi ngang qua mình, mùi thức ăn thơm lừng lan tỏa trong không khí khiến cô không khỏi nuốt nước bọt, xoa xoa cái bụng đã đói meo.

Chẳng mấy chốc đã đến lượt cô. Cô nhân viên bán hàng không biết vì quá bận rộn, mệt mỏi hay sao mà lạnh mặt hỏi: "Ăn gì?"

Cố Gia cũng chẳng để tâm. Ở thời đại này, có được một công việc chính thức đã được xem là rất giỏi giang rồi, huống chi là làm việc trong tiệm cơm quốc doanh. Cô nhìn thực đơn trên bảng đen, đọc tên hai món ăn: "Cho tôi một phần thịt kho tàu, một phần rau muống xào và một bát cơm."

Nhân viên bán hàng nhanh chóng thu tiền, múc thức ăn xong, Cố Gia bưng khay cơm chen ra ngoài, ngồi xuống bàn bắt đầu ăn.

Thịt kho tàu đậm đà, chỉ có điều hơi ngấy, nhìn kỹ trên lớp da heo vẫn còn sót lại vài sợi lông chưa được xử lý sạch sẽ.

Cố Gia khựng lại một chút, cắn miếng da heo ra đặt lên bàn. Lông trên da heo thì cô không muốn ăn, nhưng thịt heo thì vẫn không thể lãng phí được.

Rau muống xào chưa đủ lửa nên ăn vào có hơi chát.

Nhìn chung, sau khi ăn xong, Cố Gia chỉ có thể rút ra một kết luận: không ngon bằng cô nấu.

Ăn xong Cố Gia liền rời đi. Cô quyết định sau này nếu có ăn cơm thì cũng sẽ không đến tiệm cơm quốc doanh nữa, dù sao cơm cô tự nấu cũng đã rất ngon rồi.

Cơ mà, đợi vài ngày nữa sau khi chuyện xuống nông thôn được sắp xếp xong xuôi, chắc cô cũng chẳng còn mấy cơ hội để đến tiệm cơm quốc doanh ăn nữa.

No bụng rồi, trên đường trở về, cô đi ngang qua khu tập thể cũ.

Đoạn đường này có chút quen thuộc. Cố Gia cẩn thận nhớ lại, đây là dưới lầu nhà Vương Bội Trân, trước đây nguyên chủ thường xuyên đến nhà Vương Bội Trân tìm cô ta chơi.

Nói ra cũng thật nực cười, nguyên chủ xem Vương Bội Trân là bạn tốt, nào ngờ người ta chỉ xem cô là một kẻ ngốc lắm tiền.

Mỗi lần Vương Bội Trân đến nhà họ Cố tìm Cố Gia chơi đều chưa bao giờ mang theo thứ gì, nhưng Cố Gia đến tìm Vương Bội Trân chơi thì không lần nào đi tay không. Bởi vì đường đến nhà cô ta phải đi qua hợp tác xã, nếu nguyên chủ quên, Vương Bội Trân sẽ cố tình hoặc vô ý nói rằng dạo này nhà thiếu thứ này thứ kia.

Nguyên chủ mềm lòng, nghe xong liền để trong bụng, cộng thêm hợp tác xã ở ngay bên cạnh nên liền vào đó mua đồ cho nhà cô ta. Có lúc là dầu muối tương dấm, có lúc lại là vài món ăn vặt, bánh trái.

Người ở hợp tác xã đều đã quen mặt nguyên chủ, một vị khách quen lớn gần như ngày nào cũng ghé qua. Nguyên chủ không để tâm đến ba đồng bạc lẻ, nhưng trong mắt người khác, cô chính là một đứa ngốc, nhà có tiền nên mới tiêu xài hoang phí như vậy.

Nhà họ Vương nhận đồ mà cười tít cả mắt, nhưng Cố Gia chỉ cảm thấy trên trán nguyên chủ như viết bốn chữ: Đồ ngốc lắm tiền!

Nhà họ Cố rất có tiền, có thể cho Cố Gia tiêu xài như vậy, nhưng còn phải xem người đó là ai.

Nếu cho một kẻ vong ân bội nghĩa như Vương Bội Trân, chẳng phải là ném bánh bao thịt cho chó, một đi không trở lại sao?

Hiện giờ, con sói mắt trắng đó đang nói xấu cô với người khác.

"Gia Gia đáng thương lắm, cha mẹ mất sớm, nếu mình không ở bên cạnh, lỡ cậu ấy sợ hãi thì phải làm sao?"

Giọng nói trầm buồn của Vương Bội Trân vang lên.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc