Sau khi xem một vòng, Cố Gia cảm thấy rất hài lòng.
Cô có tất cả mọi thứ, không lo ăn không lo mặc, cho dù sống trong không gian này một trăm năm cũng không sợ chết đói.
Nhưng cô không thể cứ thế biến mất không một lý do.
Cố Gia thầm niệm: "Thoát ra."
Cả người cô liền trở lại trong hang lúc nãy.
Cô nhanh chóng thu hết đống thùng gỗ vào không gian, sau khi kiểm tra không còn sót thứ gì, Cố Gia mới ra khỏi hang.
Sau khi đẩy kệ sách về vị trí cũ, Cố Gia nhìn miếng ngọc bội trong tay.
Lúc này, màu sắc của miếng ngọc đã có phần tối đi, cũng không còn thấy ánh sáng long lanh như vừa rồi, trông nó bây giờ như một vật chết, không còn linh khí như trước.
Cố Gia giơ tay lên, đeo miếng ngọc bội có xỏ sợi dây đỏ vào cổ, rồi đi ra ngoài.
Loay hoay một lúc, cô cảm thấy hơi đói, đang định vào bếp kiếm chút gì ăn thì ngoài cửa đột nhiên vang lên tiếng gõ cửa.
Cố Gia đến mở cửa, khi nhìn thấy người đứng ngoài, cô không khỏi nhướng mày.
Cô gái trước cửa trông khoảng mười bảy tuổi, da trắng, mày liễu mắt hạnh, trông như một trái đào mọng nước.
"Gia Gia, em ăn trưa chưa?" Cô gái cười với cô.
"Mẹ chị bảo chị sang gọi em qua nhà ăn cơm."
Chưa đợi Cố Gia lên tiếng, ánh mắt của cô gái đã dừng lại trên cổ cô, lập tức mở to mắt, hỏi: "Gia Gia, em tìm thấy ngọc bội rồi à?"
Cô gái trước mặt tên là Liễu Tình Tình, cũng chính là nữ chính trong nguyên tác.
Liễu Tình Tình từng ở nhờ nhà họ Cố vài năm, sau này khi cha mẹ Liễu Tình Tình đến Tân Thị, cô ta mới chuyển về nhà họ Liễu ở.
Trước đây, khi Liễu Tình Tình ở nhà họ Cố, cô ta đã từng nhiều lần vô tình hay cố ý nhắc đến miếng ngọc bội này trước mặt nguyên chủ.
Sau khi ông bà ngoại của nguyên chủ qua đời, Liễu Tình Tình ngày càng bạo gan, ba ngày hai bữa lại chạy đến đòi nguyên chủ đưa cho miếng ngọc bội.
Chỉ là bà ngoại của nguyên chủ mất đột ngột, ông ngoại lại vì quá đau buồn mà mắc thêm bệnh đãng trí tuổi già, nên không nói cho nguyên chủ biết bí mật về miếng ngọc bội và mật thất trong phòng sách, vì vậy nguyên chủ cũng không biết gì về miếng ngọc.
Nhưng Liễu Tình Tình không tin, năm lần bảy lượt đến nhà đòi, nguyên chủ bị làm phiền không chịu nổi, sau này cũng có chút không muốn gặp người chị họ này nữa.
"Ừm, đúng vậy." Ngón tay thon dài của Cố Gia khẽ khều sợi dây đỏ trên cổ, miếng ngọc bội đung đưa dưới đầu ngón tay, cô cười tươi nói.
"Hôm nay lúc dọn dẹp đồ đạc, em tìm thấy nó ở dưới chăn của ông ngoại."
Ánh mắt Liễu Tình Tình đảo theo miếng ngọc bội đang đung đưa, trong giọng nói ẩn chứa sự căm phẫn mà chính cô ta cũng không nhận ra: "Vậy thì tốt quá rồi, cuối cùng cũng tìm thấy ngọc bội!"
Liễu Tình Tình nghiến răng nghiến lợi thốt ra câu nói vừa rồi, mắt nhìn chằm chằm vào miếng ngọc bội tròn trịa kia. Cô ta ở nhà họ Cố mấy năm trời mà vẫn không tìm thấy nó, lật tung cả nhà họ Cố lên rồi mà vẫn không thấy đâu.
Quả nhiên, ngọc bội này vẫn phải ở trên người Cố Gia mới được sao?
Nhưng thôi, bây giờ ngọc bội đã xuất hiện, điều đó có nghĩa là nó sắp thuộc về cô ta rồi!
Liễu Tình Tình không hề nhận ra, nụ cười của cô ta có phần âm u.
Cố Gia vẻ mặt lười biếng, ngước mắt nhìn cô ta đáp một tiếng: "Gửi lời cảm ơn mẹ chị giúp em nhé, em không qua ăn đâu."