Vợ Lính Thời 70: Tay Ôm Ba Con, Tay Hái Tiền Tỷ

Chương 3

Trước Sau

break

Cố Gia vốn là một nhân vật nữ phụ xui xẻo trong một quyển sách, loại nữ phụ chuyên mang lại những thứ tốt đẹp cho nữ chính.

Trước kia trên đường đi làm, cô từng lướt trên điện thoại thấy một quyển sách như vậy. Dựa trên nguyên tắc trùng tên là sẽ xuyên không, cô hứng thú mở quyển sách ra đọc, muốn xem Cố Gia trùng tên trùng họ với mình có cuộc đời ra sao trong cuốn sách đó.

Đáng tiếc, nhân vật nữ phụ này chỉ xuất hiện trong truyện chưa đầy mười chương, sau khi bị lợi dụng xong thì cũng hết vai.

Lúc đợi đèn đỏ, cô còn lấy điện thoại ra xem thêm vài dòng, sau khi nhân vật nữ phụ Cố Gia chết, truyện còn kéo dài hơn một nghìn chương nữa.

Chưa kịp đọc tiếp, cô đã bị một người vượt đèn đỏ tông văng.

Vào khoảnh khắc mất đi ý thức, cô vẫn còn nghĩ hôm nay là ngày lĩnh lương, tiếc là cô chưa sống được đến lúc đó thì đã chết rồi.

Đây quả thực là điều mà một người làm công ăn lương như cô không thể nào chấp nhận được!

Nhưng bây giờ, đã xuyên không đến đây rồi, không chấp nhận thì còn làm được gì nữa chứ!

Nghĩ đến đây, Cố Gia khe khẽ thở dài một hơi, ném que kem một cách chuẩn xác vào thùng rác.

Sau đó, Cố Gia đứng dậy đi vào phòng sách.

Thời đại này khá nhạy cảm với những thứ như sách vở, cho nên phòng sách của nhà họ Cố không để sách, mà chỉ để một vài món đồ lặt vặt.

Tuy nhiên, có một kệ sách dựa vào tường vẫn còn để lại ở đây.

Kệ sách này rất lớn, trông bề ngoài chẳng có gì đặc biệt.

Sau một hồi nhìn ngang ngó dọc, Cố Gia trông thấy một cái nghiên mực trên bàn.

Cái nghiên mực này cũng hết sức bình thường, không có chút gì nổi bật.

Cố Gia bước lên phía trước, dùng sức xoay mạnh một cái.

“Cạch.”

Theo sau một tiếng động khẽ, kệ sách phía sau lưng cô từ từ dịch chuyển.

Phía sau kệ sách xuất hiện một cái hang cao bằng một người dần lộ ra.

Bên trong hang có chút tối, Cố Gia bật đèn pin rồi từ từ chui vào.

Không gian bên trong hang không hề nhỏ, từng hàng thùng gỗ được xếp chồng lên nhau một cách ngay ngắn.

Cố Gia tiện tay mở một cái thùng gần mình nhất, rồi dùng đèn pin rọi vào, ngay lập tức, cô suýt nữa bị những thỏi vàng nhỏ xếp ngay ngắn bên trong làm cho lóa cả mắt.

Cố Gia ngẩn người ra một lúc, có chút không kịp phản ứng.

Những thỏi vàng nhỏ sáng lấp lánh, cả đời này cô chưa bao giờ nhìn thấy nhiều vàng đến thế.

Ở thời hiện đại, cô vốn là một đứa trẻ mồ côi, không có người thân, mọi thứ đều phải tự mình gánh vác. Mỗi tháng nhận được chút tiền lương ít ỏi, trừ đi tiền ăn uống và gửi về viện phúc lợi thì cũng chẳng còn lại bao nhiêu.

Bây giờ nhìn thấy nhiều vàng như vậy, trong đầu Cố Gia chỉ hiện lên một suy nghĩ: [Phát tài rồi!]

Nhưng đây không phải là vấn đề chính.

Cố Gia đóng nắp thùng lại, tiếp tục cầm đèn pin cẩn thận xem xét xung quanh một hồi. Cuối cùng, giữa một đống thùng gỗ, cô nhìn thấy một chiếc hộp nhỏ không mấy nổi bật.

Cô vươn tay lấy nó, thổi đi lớp bụi trên bề mặt, mở ra, bên trong là một chồng giấy tờ nhà đất dày cộp. Ngoài giấy tờ ở Tân Thị, còn có cả của Kinh Thị và Hải Thị.

Cố Gia có chút cảm thán, xem ra ông bà ngoại của nguyên chủ ngày xưa cũng là gia đình giàu có!

Cô tiếp tục gạt chồng giấy tờ nhà đất sang một bên, bên dưới lộ ra một miếng ngọc bội hình tròn, trơn nhẵn.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc