Vợ Lính Thời 70: Tay Ôm Ba Con, Tay Hái Tiền Tỷ

Chương 14

Trước Sau

break

Việc xuống nông thôn xây dựng đều rất vất vả, nhưng nếu nơi xuống nông thôn là nơi đất đai màu mỡ, không lo thiếu thốn mùa màng, thì dù sao cũng tốt hơn vùng Tây Bắc xa xôi.

Như ở vùng Đông Bắc, sau khi thu hoạch xong, vào mùa đông còn có thể lên núi kiếm chút đồ ăn hoang dã, còn có không ít sản vật núi rừng, mùa đông cũng không quá khó khăn.

Trần Thu nhìn cô bé da trắng nõn nà mà thở dài một tiếng, da dẻ mịn màng thế này, xuống nông thôn có làm nổi việc không đây?

"Gia Gia, hay là con cứ ở lại thành phố đi, điều kiện của con ở đây hoàn toàn có thể không cần xuống nông thôn, có dì Thu ở đây, sau này không ai dám bắt nạt con nữa đâu."

Cố Gia cười cười: "Dì Thu, con biết mà, cảm ơn dì, nhưng con vẫn muốn xuống nông thôn."

Thấy cô kiên quyết, Trần Thu cũng không khuyên nữa, chỉ hỏi: "Vậy con có muốn đi đến nơi nào không?"

Cố Gia suy nghĩ một lúc rồi nói: "Con muốn đến tỉnh Quảng Đông."

Trần Thu nhíu mày: "Nơi đó cách đây khá xa đấy." 

Bà lo lắng nói tiếp: "Con là con gái, đến một nơi xa lạ như vậy, có quen được không?"

"Chiến sĩ cách mạng là viên gạch, đâu cần thì ta chuyển đến đó." 

Cố Gia cười cười, lộ ra một lúm đồng điếu xinh xắn: "Dì Thu, con không sợ mệt."

Trần Thu ngẩn người, thấy dáng vẻ không hề sợ hãi của cô, không biết nên nói cô có tinh thần chịu khổ, hay là chưa từng làm việc đồng áng nên không biết mệt.

Chẳng bao lâu sau, người của ủy ban khu phố đã đến.

Cố Gia vẫn nói như những gì đã nói với Trần Thu, rằng cô muốn đến tỉnh Quảng Đông.

Vốn dĩ chỉ tiêu đi Quảng Đông đã đủ, nhưng Cố Gia là con em liệt sĩ, trông lại đáng thương, nên người của ủy ban khu phố và văn phòng phường lại thêm cho cô một suất.

Tiền trợ cấp của cha mẹ nguyên chủ đã được cấp từ lâu, sau khi quyết định xong chuyện xuống nông thôn, người của ủy ban khu phố cũng không nói gì thêm, chỉ dặn cô trong hai ngày này thu dọn đồ đạc, ngày kia sẽ đi.

Tiễn người của ủy ban khu phố đi, Cố Gia nói với Trần Thu: "Dì Thu, sau khi con xuống nông thôn, căn nhà này để không ở đây cũng lãng phí."

Trần Thu hiểu ý cô, hỏi: "Con muốn bán nhà à?"

"Không phải ạ" 

Cố Gia nói: "Con muốn cho thuê."

Căn nhà này là một căn biệt thự kiểu Tây hai tầng, trang trí tinh tế, bố cục cũng đẹp, để không cũng lãng phí, chi bằng cho thuê, mỗi tháng có thêm một khoản thu nhập. Không bán đi là vì cô muốn khi nào mình muốn quay về đây ở vẫn còn có một nơi để dừng chân.

Trần Thu là người nhiệt tình, nghe Cố Gia nói vậy, bà liền đồng ý ngay, nói sẽ giúp cô giải quyết chuyện này.

Cố Gia rối rít cảm ơn. Lúc bà về, cô còn vào nhà lấy hai cân đường đỏ đưa cho Trần Thu.

Bây giờ đường đỏ không dễ mua, Trần Thu từ chối mấy lần nhưng không thắng được sự kiên quyết của Cố Gia, đành vui vẻ xách đường về.

Mọi người đi hết, trong nhà bỗng trở nên yên tĩnh.

Cố Gia đi một vòng quanh nhà, thu hết nồi niêu xoong chảo vào không gian. Một số truyện tranh và sách còn lại trong phòng sách cũng được cô cho hết vào. Kim chỉ, chổi, xẻng, Cố Gia cũng không chừa lại, tất cả đều được cất vào không gian.

Cuối cùng, chỉ còn lại một bộ chăn nệm và vài bộ quần áo. Ngủ xong hai đêm này, cô sẽ thu nốt chăn nệm vào không gian, còn vài bộ quần áo để lại chỉ để làm màu lúc khởi hành.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc