Trong sức ép trầm trầm của địa đạo chỉ có một đóm lửa xanh rờn lao chao theo gió, chập chờn như ánh ma trơi, khí lạnh từng đợt xông lên, càng làm cho khung cảnh đậm màu khủng bố...
Bọn Trầm Lãng không thấy đường, cũng không phân định được phương hướng, họ chỉ còn cách dò từng bước một theo ánh lửa, y như là những linh hồn vất vưởng đang nương theo lửa quỷ nhập tử thành.
Càng đi sâu vào trong, hơi lạnh càng buốt vào da thịt...
Những manh áo mỏng đẫm nước mưa, lại đi giữa trận âm phong lạnh lẽo, quả là một khí vị cực kỳ khó chịu, nhưng bọn Trầm Lãng vẫn không nhận thấy. Họ đang bị lửa quỷ đèn ma thu hút, họ đang bị không khí khủng bố đè nặng trong lòng...
Nói sợ sệt thì không đúng, mà nói không sợ cũng không đúng. Vì mặc dù sợ nhưng họ đang vận dụng tinh thần, khí lực để đối phó, hai trạng thái ấy tạo thành một tình thế cực kỳ căng thẳng.
Trầm Lãng thận trọng từng bước một. Nhưng nếu bảo rằng chuyện gì sẽ xảy ra ở những bước tới đây thì chính hắn cũng khó trả lời.
Những mũi tên tẩm độc, phải chăng đã gờm sẵn đâu đây? Trong bóng tối âm u kia, phải chăng đã giăng sẵn hầm chông gai lưới sắt? Giữa vùng gió lạnh lao chao ánh đèn ma quái, phải chăng đã được xông đầy những chất thuốc mê?
Không ai dám trả lời mà cũng không ai dám nghĩ.
Hơi thở của Độc Cô Thương càng lúc càng nặng nhọc, phải chăng hắn đã sợ rồi ư?
Trầm Lãng chợt thở ra...
Hắn đã thấy được nỗi lo lắng của người khác.
Hắn đã đọc được sự sợ sệt của những người bạn đồng hành...
Nhược điểm của con người rất được dễ dàng che giấu trong vùng bóng tôi... Bóng tối là nơi dung thân cho tất cả những gì không dám công khai bộc lộ ra ngoài...
Và chính những kẻ càng thông minh chừng nào, lại càng lợi dụng bóng tối nhiều chừng ấy.
Có lẽ hơn ai hết, cái người mệnh danh là U Linh cung chủ rất thông minh.
Trầm Lãng cố lắng nghe nhưng vẫn không nhận ra tiếng thở của Vương Lân Hoa.
Thở nặng hơi như Độc Cô Thương là do sợ sệt, mà lặng trang như Vương Lân Hoa cũng là đang bất an trong lòng. Hắn cũng là kẻ thông minh, hắn biết triệt để lợi dụng bóng tối. Đó cũng là điều mà Trầm Lãng phải ghi nhớ đối với gã họ Vương.
Thình lình từ trong bóng tối mông lung, từ trong không khí nặng nề chợt có mùi hương thoang thoảng...
Cùng một lượt với mùi hương nức mũi ấy, một giọng cười nổi lên như tiếng ngọc khua.
Giọng cười của một người con gái :
- Các người khỏi phải nín hơi, mùi thơm ấy không phải thuốc mê đâu mà sợ. Chẳng những không phải là mê dược mà nó còn là một mùi hương hiếm có, nếu các người không ngửi thì uổng lắm đấy.
Vương Lân Hoa bật cười :
- Đúng lắm “Bá Hoa Hương Phấn” này đúng là thứ mà không biết bao nhiêu thiếu phụ muốn có được một nhúm để làm dịu lòng chồng, không biết bao nhiêu người đẹp thanh lâu chỉ cần một chút để đào tiền của những tay lãng tử, thế mà họ kiếm không ra. Không ngờ nơi đây cô nương lại có được vật quí như thế.
Tiếng của người con gái cười dòn :
- Người nói đó là công tử Vương Lân Hoa đấy chứ?
Vương Lân Hoa hỏi lại :
- Sao cô nương biết được kẻ hèn này?
Tiếng nói của cô gái :
- Nghe nói Vương công tử là tri kỷ của hồng nhan, là người mà hầu hết các cô gái đều ưa thích, thế thì ngoài Vương công tử ra còn ai có thể hiểu rõ thâm ý của người như thế chứ?
Vương Lân Hoa cười lớn :
- Đa tạ lời khen tặng.
Ngưng một giây, hắn nói tiếp :
- Cô nương có phải là U Linh cung chủ?
Cô gái trả lời :
- Đúng.
Vương Lân Hoa nói :
- Nghe người ta đồn rằng Cung chủ chẳng những là tuyệt sắc giai nhân mà còn lại hạng “cân quắt anh thư” thế sao hôm nay xem chừng lại có lẽ quá tầm thường như thế?
U Linh cung chủ gặn lại :
- Có vẻ tầm thường?
Vương Lân Hoa cười :
- Nếu không tầm thường thì tại sao tiếc chi một chút ánh sáng mà không cho chúng tôi được diện hiển dung nhan.
U Linh cung chủ cười lanh lảnh :
- Tưởng tượng bao giờ cũng vẫn là đẹp hơn, công tử cứ tưởng tượng rằng tôi là một người tuyệt sắc, cứ nhắm mắt mà tưởng tượng như thế phải có hay hơn không? Bởi vì nếu ánh sáng bật lên thì e rằng công tử sẽ thất vọng đi chăng? Bất cứ người con gái thông minh nào cũng đều tuyệt đối không nên làm cho người đàn ông thất vọng nhất là một người đàn ông như công tử...
Nàng ngưng một giây rồi lại hỏi :
- Trầm công tử nghĩ có phải thế không?
Thật là tế nhị, nàng chuyển đề một cách khéo léo vô cùng.
Trầm Lãng mỉm cười :
- Làm sao tại hạ lại có thể biết được tâm sự của những cô gái nhỏ?
U Linh cung chủ cười hăng hắc :
- Người đàn ông nào trên đời đều cũng tự hào rằng mình tất am hiểu được tâm lý của những cô gái, nhưng chỉ có kẻ thông minh mới dám tự nhận là không hiểu nổi tâm sự của đàn bà. Trầm công tử có khác hơn những người đàn ông khác, thảo nào mà chẳng làm cho nhiều cô gái phải si mê.
Như không dằn được cái lối nói chuyện đó, Độc Cô Thương quát lớn :
- Nếu muốn nói chuyện tào lao xin mời đi nơi khác.
U Linh cung chủ gặn lại :
- Nơi đây không thể nói chuyện được à? Chẳng lẽ các hạ không thấy đây là khuê phòng của tôi sao?
Độc Cô Thương cười khẩy :
- Tôi chỉ thấy đây là tốt để giết người mà thôi.
U Linh cung chủ gặn lại :
- Thế à? Vậy các hạ hãy nói thử xem chỗ này là chỗ nào thế?
Độc Cô Thương ngập ngừng :
- À... à...
Hắn không thể trả lời. Mà cũng không một ai có thể trả lời được.
Ánh lửa xanh rờn vẫn còn y chỗ cũ, nhưng sức sáng lờ mờ không quá nửa tầm tay. Bốn phía vẫn bao bọc một màu đen thâm thẩm, một màu đen tuyệt vọng.
Độc Cô Thương cười nhạt :
- Nơi này là nơi nào? Hừ, nơi nào thì không biết, nhưng nhất định không phải là khuê phòng....