Vở Hài Lãng Mạn

Chương 9: Xin lỗi, anh không phải mẫu người lý tưởng của tôi

Trước Sau

break

Mùa hè bảy năm trước, vào một buổi tối cuối tuần nọ.

Trước khi Ngụy Nguyên ra nước ngoài, anh ấy đã mời tất cả bạn bè thân thiết trong trường đến dự tiệc chia tay. 

Khương Tạo chuẩn bị tỏ tình với anh ấy.

Cô đã chuẩn bị quà và một bức thư tiễn biệt, muốn tranh thủ lúc bữa tiệc đang cao trào để độc chiếm anh ấy một lúc, bình tĩnh và thành thạo nói với anh ấy rằng từ lớp 10 đến năm hai đại học, dù cho giữa chừng có mấy năm anh ấy đã tốt nghiệp không còn ở trường nữa, cô vẫn luôn thầm thích anh.

Bóng dáng anh ấy mặc đồng phục luôn hiện hữu trong tâm trí cô, chống đỡ cô cho đến tận khi kết thúc kỳ thi đại học.

Muốn nói cho anh ấy biết ánh mắt cô đã lén lút đuổi theo bóng lưng anh ấy bao nhiêu lần. 

Muốn nói cho anh ấy biết vì ngưỡng mộ dáng vẻ ưu tú của anh ấy, nên cô mới trở thành một người tốt hơn.

Muốn nói với anh ấy rằng, từng chút dịu dàng anh ấy chia cho cô, đối với cô mà nói đều giống như oxy duy trì sự sống trong những năm tháng thanh xuân ngột ngạt. 

Ngụy Nguyên đối xử rất tốt với mọi người xung quanh, cô hiểu điều đó, nhưng vẫn muốn đánh cược một lần cuối cùng. Cược xem đối với anh ấy, rốt cuộc cô có chút gì đặc biệt hay không.

Muốn cược xem trong nụ cười anh ấy dành cho cô, có phong cảnh nào mà người khác chưa từng thấy hay không.

Những lời thoại này Khương Tạo đã diễn tập không biết bao nhiêu lần trong lòng, quen thuộc đến mức gần như có thể buột miệng thốt ra, đọc làu làu.

Rượu quá ba tuần, bầu không khí trong phòng bao được đẩy lên cao nhất. 

Mấy nam sinh có tiếng trong trường cơ bản đều chơi cùng nhau, tâm điểm tối nay không chỉ có nhân vật chính là Ngụy Nguyên, mà còn có những đàn anh soái ca ít khi đến trường vào năm cuối như Tạ Lịch Thăng. Vẻ rạo rực không thể che giấu trên gương mặt các nữ sinh, cùng những tâm tư thiếu nữ đang ấp ủ khiến mùi hương trong không gian dường như cũng nồng đậm thêm vài phần.

Trùng hợp thế nào mà túi xách của Khương Tạo lại để ngay cạnh chỗ Tạ Lịch Thăng. Cô đợi mãi, cuối cùng không ngồi yên được nữa, lén lút quay lại chỗ cũ mở ba lô, khẩn trương lấy món quà đã gói kỹ và phong thư ra.

Đúng lúc này, cô quay đầu lại, chạm phải ánh mắt của Tạ Lịch Thăng đang cuộn mình trong chiếc ghế sofa đơn bên cạnh.

Vẻ mặt người nọ lười biếng, như thể đang nghịch điện thoại thì ngẩng đầu lên, tình cờ nhìn thấy hành động của cô.

Nếu chỉ bàn về ngoại hình, Tạ Lịch Thăng là người xuất chúng nhất trong nhóm bạn của Ngụy Nguyên, cũng là nhân vật nổi tiếng của khoa Tin học. 

Không chỉ giàu có, mà còn sở hữu nhan sắc có thể "dựa vào mặt để kiếm cơm", lại còn chiếm ngôi đầu bảng thành tích chuyên ngành suốt bốn năm, hiện tại đang chuẩn bị khởi nghiệp.

Nhưng lý do anh không được yêu thích bằng Ngụy Nguyên, cũng y hệt cái tư thế ngồi thu lu một mình trong sofa giữa cuộc vui lúc này đây — rõ ràng là chẳng ai muốn nói chuyện với anh, nhưng anh lại bày ra cái vẻ "ông đây không thèm để mắt đến lũ cùi bắp các người". 

Tính tình quá quái gở, miệng quá độc, đẹp trai đến mấy cũng không cứu vớt nổi.

Kể từ năm nhất vào hội sinh viên rồi làm cộng sự với Ngụy Nguyên, mỗi lần Khương Tạo mượn cớ ở cạnh Ngụy Nguyên, cô đều bị ánh mắt soi xét hờ hững của Tạ Lịch Thăng dọa sợ.

Cô nghi ngờ anh đã sớm nhìn ra rồi, chẳng qua là lười vạch trần mà thôi.

Cái phỏng đoán đó ngay tại đây, trong khoảnh khắc Tạ Lịch Thăng nhướng mày — đã hoàn toàn được kiểm chứng.

Tim Khương Tạo run lên, suýt chút nữa làm rơi đồ trở lại ba lô. 

Anh nhìn ra rồi? Có, có cần nói gì đó không?

Tạ Lịch Thăng thu hồi tầm mắt tiếp tục nghịch điện thoại, cười khẩy một tiếng.

Sự giễu cợt trắng trợn, giống như đã mổ xẻ cô từ đầu đến chân một cách triệt để. 

Gò má Khương Tạo nóng bừng, nhét vội quà vào túi rồi kéo khóa lại, chẳng hiểu sao lại không muốn hành động đúng như những gì anh dự đoán.

Chưa đến 2 phút sau anh cầm điện thoại rời đi, Khương Tạo mới thở phào nhẹ nhõm, lại lấy quà ra.

Thế nhưng, sự việc dường như bắt đầu chệch khỏi dự tính của Khương Tạo kể từ cái liếc mắt đó của Tạ Lịch Thăng.

Khi cô cầm đồ muốn đến gần Ngụy Nguyên để mời anh ấy ra ngoài nói chuyện riêng, đèn vụt tắt, một đàn chị thời thượng bưng chiếc bánh kem tinh xảo đi đến cạnh anh ấy. 

Cả phòng ồn ào hò reo, cô đứng cách đó chỉ một bước chân, nhìn họ. 

Nụ cười rạng rỡ của đàn chị, tư thế táo bạo áp sát vào người anh ấy, những tia sáng vụn vặt khúc xạ từ chiếc lắc tay đính đá quý khi chị ấy quẹt kem lên mặt anh ấy — từng thứ từng thứ một đâm vào đáy mắt cô. 

Khương Tạo chết lặng.

Mãi cho đến khi Ngụy Nguyên nhìn thấy cô, bưng một miếng bánh nhỏ đi tới.

Trên mặt Ngụy Nguyên dính kem, khi cười lên trông mặt mày rất sắc nét, anh ấy cúi người thì thầm với cô: "Chơi vui không?" 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc