Vở Hài Lãng Mạn

Chương 29: So với cô thế nào á

Trước Sau

break

Ngón tay đang cầm điện thoại cứng đờ, hơi thở cô trầm xuống, đứng chôn chân tại chỗ. 

"Dì... dì nên hỏi ý kiến cháu một câu chứ."

"Dì biết cháu không thích liên lạc với chị ấy." Dì út cũng có nỗi khổ tâm, giải thích: "Hôm đó chị ấy đột nhiên đến nhà dì, ngồi lì cả ngày trời, dì nhìn cái điệu bộ đó, không đưa số cháu thì chị ấy sẽ không đi." 

"Chú cháu có chút không vui, hơn nữa ngày mai bọn trẻ còn được nghỉ học, dì không thể để chị ấy cứ ở nhà dì mãi được..."

"Xin lỗi nhé, Thất Thất, đừng trách dì."

Khương Tạo làm sao trách dì út được, bao nhiêu năm qua nếu không nhờ dì út nuôi nấng, cô có được ngày hôm nay hay không còn chưa biết. 

Cô chỉ tự trách mình, lại quấy rầy đến cuộc sống của người khác.

"Không sao đâu ạ, nếu dì không đưa, bà ta sẽ bám lấy dì không buông."

Dì út an ủi cô: "Mẹ cháu cũng có tuổi rồi, sẽ không làm loạn như hồi trẻ nữa đâu, cháu đừng sợ." 

"Có chuyện gì cứ gọi ngay cho dì, dì không sợ cháu làm phiền đâu."

Khương Tạo ậm ừ hai tiếng, cúp máy rồi đi đến chỗ hẹn.

... 

Đối tượng xem mắt 32 tuổi, là một anh chàng làm tài chính điển hình ở thành phố loại 1. Điển hình đến mức nào ư? Bắt đầu từ câu cửa miệng đầu tiên "Fed cắt giảm lãi suất".

"Thực ra tôi rất mong chờ được gặp cô Khương, nhưng you know (cô biết đấy), chuyện đi công tác nước ngoài thay đổi lịch trình là rất bình thường." Đầu tiên anh ta giải thích tình hình công việc của mình bằng tiếng Trung pha tiếng Anh trong 5 phút, sau đó cởi hai cúc áo sơ mi, để lộ mùi nước hoa nam nồng nặc, vô cùng tự tin: "Thực ra cho đến tận hôm qua tôi vẫn còn ở trụ sở Nam Thành dd meeting (họp thẩm định) với sponsor (nhà tài trợ), chưa gọi món phải không? Waiter (phục vụ)..."

Khương Tạo giữ nụ cười xã giao: "Tôi không rành lắm, anh Lưu cứ gọi đi."

"Khoản này giao cho tôi thì không thành vấn đề." Anh Lưu nói: "Lần nào đến Tần Nam tôi cũng ghé qua đây. Ít nhất nhà hàng này đảm bảo được độ tươi ngon của nguyên liệu, bếp trưởng đến từ thành phố nơi tôi từng du học, rượu vang cũng được vận chuyển bằng đường hàng không từ Ý về, là loại hương trái cây tôi rất thích, độ chua vừa phải."

Anh ta thao thao bất tuyệt một hồi, lúc này mới ngước mắt nhìn cô, ánh mắt soi mói rõ ràng: "Nghe nói cô Khương năm nay tốt nghiệp thạc sĩ? Nam Truyền à?"

Cô gật đầu.

"Nói về danh tiếng giáo sư, cảm giác Đại học Truyền thông Sùng Kinh sẽ tốt hơn một chút," Anh ta cười khẩy, như thể tự mình khoan thứ cho điều gì đó: "Nhưng thi đỗ Nam Truyền cũng khá rồi."

"Cô Khương từng yêu đương chưa?"

Khương Tạo lắc đầu: "Học hành bận rộn lắm, không có dư sức lực." 

Nói đến đây rốt cuộc cô cũng chen được một câu, lịch sự hỏi lại: "Kinh nghiệm tình trường của anh Lưu chắc phong phú hơn tôi nhiều?"

"Thực ra các mối quan hệ yêu đương theo kiểu truyền thống thì không nhiều lắm." Anh Lưu lảng mắt nhìn đèn trần, dường như cho rằng nói vậy sẽ thể hiện được sức hút đàn ông: "Cô Khương cũng sống ở Nam Thành nhiều năm, chắc nhiều thứ cô cũng hiểu, giữa giới trẻ chúng ta, đôi khi cảm giác free relations (quan hệ tự do) sẽ phù hợp với nhịp sống ở thành phố lớn hơn."

"..." Ai hiểu thì hiểu.

Khương Tạo giữ nụ cười, khóe miệng nhếch lên vi diệu: "Vậy... sao anh Lưu đột nhiên lại sốt ruột đi xem mắt thế?"

"Tôi đâu có sốt ruột, cô cũng thấy đấy, điều kiện của tôi không tệ." Anh Lưu dang tay, rồi chắp lại, ánh sáng từ đồng hồ đeo tay lóe lên ly rượu: "Nhưng đàn ông mà, đến một giai đoạn nhất định, một mối quan hệ gia đình ổn định là không thể thiếu."

"Cô Khương xét về mọi mặt rất phù hợp với yêu cầu của tôi." Anh ta nói: "Nghe người nhà cô nói, cô rất mong muốn sau này về Nam Thành định cư, tôi đã có nhà ở Nam Thành rồi. Với học vấn và năng lực của cô, sau này quán xuyến việc nhà, bao gồm cả việc giáo dục con cái trong gia đình tôi cũng rất yên tâm."

Khương Tạo tiếp tục mỉm cười, không nói gì, nâng ly rượu lên uống cạn một hơi.

... 

10 giờ tối, cô và anh Lưu chuẩn bị chia tay dưới lầu nhà hàng.

Mặc dù anh Lưu chủ động đề nghị đưa cô về, nhưng Khương Tạo tối nay đã cạn sạch “pin”, không thể ứng phó với anh chàng tài chính chất lượng cao này thêm một phút nào nữa.

Cô bèn nói dối mình còn phải đi tăng hai với bạn, chỉ trong lúc chờ xe ngắn ngủi, còn bị anh Lưu bóng gió nhắc nhở anh ta không thích phụ nữ có cuộc sống về đêm quá phong phú.

Tần Nam là một trong những thành phố gần Nam Thành nhất, đi tàu cao tốc chưa đến 40 phút, mức độ sầm uất của khu trung tâm ven sông không thua kém gì Nam Thành. 

Đang lúc đêm nồng, con đường sáng choang như huyết quản đang sôi sục của thành phố, khu vực tụ tập của giới trẻ dường như đang chuếnh choáng trong cơn mê.

Hai người mỗi người gọi một xe.

Thực ra Khương Tạo chẳng gọi xe nào cả, chỉ muốn tiễn anh ta đi rồi ngồi xe buýt.

Cô nhìn bờ sông bên kia đường, lén cúi đầu xem số dư tài khoản ngân hàng, trong lòng thầm mắng: Vừa chém gió thu nhập mấy chục củ, vừa sợ cô không chịu ‘Campuchia' nên bắt cô đi thanh toán. 

Chẳng lẽ thị trường xem mắt chỉ còn lại mấy thứ 'hàng hiếm' này thôi sao?

Con phố này là khu vực cao cấp nhất Tần Nam, đầy rẫy khách sạn lớn và nhà hàng Michelin.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc