Chu Hải ngồi xổm xuống, cố gắng để giọng nói trở nên mềm mỏng nhất có thể.
“Chị đừng vội, ngồi đây đợi kết quả đối chiếu một chút, có khi lại không phải đâu!”
Bàn Tử cũng ở bên cạnh an ủi người cha kia.
“Đi, chúng ta lên phòng nghỉ trên tầng hai đợi kết quả, trên đó ngồi thoải mái hơn một chút.”
Hai người hiện tại đang ngơ ngác, tựa như con rối gỗ đi theo bọn Chu Hải lên tầng hai, Bàn Tử rót nước cho hai người.
Chu Hải hỏi:
“Trên người hai vị, có ảnh của Chung Dật San không?”
Chung phụ lấy điện thoại ra mở album ảnh, từng bức ảnh chụp chung hoặc chụp đơn, được đưa đến trước mặt Chu Hải.
Chu Hải nhận lấy, Chung Dật San có một đôi mắt vô cùng linh động, đôi mắt ấy tựa như bầu trời thuần khiết.
Nhìn cô bé đều cảm thấy được sự tươi đẹp của sinh mệnh, một thiếu nữ thanh xuân đích thực.
Nghĩ đến dáng vẻ đang được bảo quản trong phòng đông lạnh, Chu Hải đặt điện thoại xuống.
“Hai vị có thể nhớ lại một chút, Chung Dật San có những người bạn nào.
Ví dụ như học cùng cấp hai cấp ba, hoặc là bạn học thường xuyên liên lạc, nam nữ đều được?”
Hai người bị câu hỏi này thu hút sự chú ý, từ trong nỗi bi thống nặng nề dần dần bình tĩnh lại, hai người cố gắng nhớ lại.
Mẹ của Chung Dật San suy nghĩ một chút.
Lập tức nói:
“San San khá cởi mở và hay cười, cho nên con bé có rất nhiều bạn.
Những đứa từng đến nhà chơi, cũng phải có đến hai mươi mấy đứa.
Trong số này, tôi không nhớ được nhiều tên lắm, chỉ có mấy đứa bạn thân của con bé là tôi khá quen thuộc.
Mã Khả Khả, Trương Dương học lớp 11*6 trường cấp 3 số 1 thành phố, Trần Thu Thực lớp 7, Vương Du lớp 9.
Năm đứa tụi nó, là bạn chơi với nhau từ nhỏ đến lớn.
Hơn nữa năm gia đình chúng tôi, phụ huynh với nhau cũng khá thân thiết.
Năm ngoái, năm nhà chúng tôi còn cùng nhau đi Disneyland Hồng Kông chơi nữa.”
“Ồ? Xem ra phụ huynh các vị qua lại khá gần gũi nhỉ!”
Cha của Chung Dật San gật đầu.
“Chúng tôi cơ bản đều làm việc trong cơ quan.
Khu dân cư đang ở cũng không xa, cho nên dần dần quen biết nhau.”
Nói xong còn đá mẹ Chung Dật San một cái ở dưới gầm bàn, mặc dù sự rung lắc rất nhẹ, nhưng Bàn Tử ở bên cạnh nhìn thấy rõ mồn một.
Chu Hải lại tìm hiểu thêm một số tình hình khác, phát hiện hai người này, chưa từng thấy con gái họ có xu hướng yêu sớm.
Cũng không cảm thấy, đứa trẻ đã đắc tội với ai.
Trong lúc nhất thời, Chu Hải cũng có chút hỗn loạn.
Để Bàn Tử ở lại cùng họ, bản thân anh trở về văn phòng, liệt kê tất cả các bằng chứng ra.
Bốn tiếng sau, điện thoại của Chu Hải rung lên một cái.
Chị Tằng gửi WeChat đến, là một bức ảnh kết quả đối chiếu, rất không may người chết chính là con gái của họ, Chung Dật San.
Tuy nhiên, trải qua sự ám thị tâm lý mang tính chuyển hướng vừa rồi của Chu Hải.
Hai người không còn giống như dáng vẻ lúc mới bước vào trung tâm nữa, Chu Hải đưa điện thoại đến trước mắt hai người.
“Kết quả đã có rồi. Rất tiếc, người chết là con gái của hai vị, Chung Dật San.”
Mẹ của Chung Dật San ôm mặt khóc nức nở, còn cha cô bé thì không ngừng kìm nén sự run rẩy trên gò má.
“Tôi muốn nhìn San San!”
Chu Hải lắc đầu, lúc này không thể mềm lòng, nếu không hai người này sau này sẽ phải đối mặt với chướng ngại tâm lý lớn hơn.
“Tôi không đề nghị hai vị xem. Nếu như có thể dựa vào ngoại hình để nhận dạng danh tính, thì cũng không cần phải tốn công tốn sức điều tra tất cả các trường cấp ba ở Đông Nam thị như vậy.
Bây giờ hai vị, hãy phối hợp tốt với chúng tôi điều tra vụ án này.
Bắt được hung thủ, không để hắn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật, đây mới là sự an ủi tốt nhất dành cho Chung Dật San.”
Chung phụ đỏ hoe mắt, nước mũi nước mắt tuôn trào, nhưng vẫn dùng sức gật đầu.
“Không xem nữa, chúng tôi không xem nữa!
Mẹ San San, chúng ta phải báo thù cho San San, phối hợp tốt với cảnh sát, sớm ngày bắt được hung thủ.”
Mẹ của Chung Dật San, dùng khăn giấy lau mặt, cố gắng kiểm soát cảm xúc của mình, hai tay run rẩy nắm chặt lấy hai tay Chu Hải.
“Haiz! Không cho xem thì không xem nữa. Tôi đoán được, con bé nhất định là rất thảm rất thảm!
Cầu xin cậu, giúp San San nhà tôi chỉnh trang lại cho tử tế, được không?”
Chu Hải dùng sức nắm chặt tay bà.
“Vâng. Tôi hứa với chị sẽ chỉnh trang lại tử tế cho cô bé, chị có thể tìm một bộ quần áo dài tay mà cô bé thích mang đến đây, tôi sẽ tìm người thay cho cô bé.”
Mẹ Chung gật đầu.
“Vâng, được.”
Bàn Tử hắng giọng.
“Khụ khụ. Mặc dù lúc này không nên đưa ra yêu cầu này, nhưng để sớm ngày bắt được hung thủ, chúng tôi cần đến nhà hai vị để tìm kiếm manh mối, hai vị xem có tiện không?”
“Tiện, bây giờ có thể đi ngay.”
Bàn Tử gật đầu, gã liếc nhìn Chu Hải.
“Vương đội dẫn người qua đây rồi. Đang đợi ở dưới lầu, hay là chúng ta cũng đi theo xem sao.”
Chu Hải đương nhiên không có ý kiến, bốn người xuống lầu quả nhiên Vương Húc Siêu đang dẫn theo bốn người đứng trong đại sảnh.
Mấy người không chào hỏi khách sáo, giới thiệu một phen rồi chuẩn bị rời đi.
Lúc này, cánh cửa kính của trung tâm bị đẩy mạnh ra, phát ra một tiếng "xoảng" thật lớn.
Hai bóng người trẻ tuổi xông vào, đồng tử Chu Hải co rụt lại.
Nhìn Bàn Tử, lại nhìn lướt qua máy ghi hình thực thi pháp luật, sau đó hướng về phía sau Bàn Tử, liếc mắt một cái.
Động tác như vậy, Bàn Tử lập tức hiểu ý.
Hơi xoay người, dùng bóng lưng của mình che chắn, tháo máy ghi hình thực thi pháp luật xuống cài lên ngực Tiểu Lương.
Cho dù Tiểu Lương có ngốc đến mấy cũng hiểu đây là ý gì, điện thoại của cậu ta rung lên, quả nhiên Chu Hải gửi đến một tin nhắn WeChat.
[Cậu ở lại tiếp đón hai người này, ghi chép cho cẩn thận.
Có thể tiết lộ tình trạng tử vong của Chung Dật San, nhớ thu thập dấu vân tay và mẫu máu.]
Hai người xông vào kia, nhìn thấy ba Chung mẹ Chung thì ngẩn người, vội vàng bước nhanh chạy tới, thiếu niên nhìn chằm chằm ba Chung.
“Thật sự là San San sao?”
Cô gái kia cũng rụt rè hỏi:
“Chú, dì, thật sự là San San sao ạ?”
Ba Chung gật đầu, cố tỏ ra mạnh mẽ nhếch khóe môi.
“Trương Dương, Khả Khả, hai đứa không đi học chạy tới đây làm gì?”
Chu Hải biết, hai người này chính là hai người bạn thân học cùng lớp với Chung Dật San, để Tiểu Lương ra tiếp đón chính là muốn xem trên người họ có điểm đáng ngờ nào không, dù sao bản thân anh trở về có thể xem lại băng ghi hình.
Mã Khả Khả đã khóc đến mức hoa lê đái vũ.
Dưới vóc dáng gầy gò cao ráo, bộ đồng phục học sinh cũng không che giấu được vẻ đẹp của cô bé, hai cô gái xinh đẹp như vậy lại là bạn thân, có chút khó tin.
“Dì ơi, chúng cháu chỉ muốn đến tiễn San San.
Dì bận thì không cần để ý đến chúng cháu đâu, chúng cháu chỉ cần được ở gần cậu ấy một chút cũng tốt rồi.”
Mẹ Chung nhìn sang bên cạnh, nhiều cảnh sát như vậy đều đang đợi, cũng không nói thêm gì nữa.
“Các cháu đến đây bằng cách nào?”
Trương Dương chỉ ra ngoài cửa.
“Cháu bảo bố phái tài xế đưa chúng cháu qua đây, dì đừng lo lắng, lát nữa chúng cháu sẽ về trường ngay.”
Mẹ Chung rướn cổ nhìn thấy chiếc xe bên ngoài, đỏ mắt gật đầu.
“Đừng nán lại quá lâu, lát nữa về trường sớm đi!”
Sau khi từ biệt, mọi người chia ra ngồi ba chiếc xe chạy đến nhà họ Chung.
Chu Hải không ngừng gửi tin nhắn, anh và Vương đội, Bàn Tử ba người ngồi chung một xe, Bàn Tử kể lại nội dung cuộc trò chuyện và biểu hiện của Ba Chung Mẹ Chung vừa rồi một lượt.
Chu Hải suốt dọc đường không nói gì.
Những nếp nhăn hằn sâu trên trán Vương đội, từ đầu đến cuối vẫn chưa từng giãn ra.
“Bây giờ chỉ có thể bắt đầu điều tra từ các mối quan hệ xã hội của người chết, nhưng làm như vậy, chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến việc học tập của các bạn học trong lớp này.
Trước khi đến đây tôi đã nói chuyện với giáo viên chủ nhiệm của họ rồi.
Thái độ của phía nhà trường rất cứng rắn, không muốn phối hợp, chính ủy Hách đang làm công tác tư tưởng.”