Thật ra mọi chuyện không hề tồi tệ như lời cô nói, chỉ là rất khó để định nghĩa mối quan hệ và đoạn tình cảm này: Chỉ mới gặp mặt vài lần, dường như chẳng thể gọi là tình cũ; nhưng vì duyên số đưa đẩy, lại chẳng thể dùng một câu "vui vẻ giường chiếu" khô khốc để kết thúc tất cả.
Từ Hồng Kông đến Bắc Kinh, chỉ vỏn vẹn ba giờ bay.
Một tấm vé máy bay, một lần lướt qua nhau. Đêm mưa bão cuối hè ở Hồng Kông, khói hương nghi ngút tại điện Quan Âm chùa Đàm Tiết, một khúc Đào Hoa Phiến vào đêm Tiểu niên...
Dù là hữu ý hay vô tình, có mấy phần là trời định, có mấy phần là người định.
Nhưng khởi đầu của câu chuyện, quả thực là một tai nạn.
Đó là chuyện của hai năm trước.
-
Hai năm trước, Tạ Thanh Man vẫn còn là sinh viên khoa Biểu diễn của Học viện Hí kịch Thượng Hải.
Khi ấy cô đang trong cảnh khốn khó, vì một vai nữ thứ tư ít đất diễn mà phải phơi mình dưới cái nắng gay gắt của mùa hè tại đoàn phim để đợi đến cảnh quay của mình.
Nữ phụ thứ hai là người "mang vốn vào đoàn" liên tục quay hỏng (NG), khiến tiến độ của cả đoàn phim bị trì hoãn hết lần này đến lần khác, không khí vô cùng nặng nề. Những người xung quanh ngoài mặt thì không dám ho he, nhưng sau lưng đã oán hận ngút trời.
"Thật là xúi quẩy."
Một nhân viên đang dựng lại bối cảnh lầm bầm oán trách: "Cả đám người phải ngồi đây đợi cô ta, đóng phim kiểu đó thì về quê trồng khoai lang cho rồi."
(Có nhầm không vậy, không có bản lĩnh thì đừng có ra đây đóng phim, cả đoàn phải chạy theo làm trò hề cho cô ta, đúng là xui xẻo.)
"Suỵt, nhỏ tiếng thôi. Người ta có hậu thuẫn đấy. Còn anh có gì?"
(Nói khẽ thôi, người ta bây giờ có chỗ dựa lớn lắm.)
Không gian ồn ào, ánh nắng chói chang.
Mùa hè ở Hồng Kông luôn như vậy, ẩm ướt và nóng nực. Đài khí tượng đã phát đi cảnh báo nắng nóng cực điểm, nhưng cơn mưa dự báo thì mãi vẫn chưa thấy đâu. Tạ Thanh Man đợi dưới tán ô che nắng, đầu óc vẫn bị hun đến mức muốn choáng váng.
"Đợi lâu rồi đúng không?"
Tạ Thanh Man dời mắt khỏi màn hình điện thoại. Đó là trợ lý của đạo diễn hiện trường.
"Trông sắc mặt cô không tốt lắm, thôi về nghỉ ngơi trước đi." Cậu trợ lý trẻ khá tốt bụng, nói năng cũng khách sáo: "Hôm nay e là không quay đến phần của cô đâu. Có thay đổi gì tôi sẽ thông báo sau."
"Cảm ơn."
Điện thoại của Tạ Thanh Man vẫn chưa tắt, đoạn video ngắn về tin tức nóng hổi gần đây lại bắt đầu phát lại:
Một năm trước, gia tộc họ Hoắc – hào môn bậc nhất Kông xảy ra biến cố. Cha con Hoắc Hoành Thành gặp nạn trên biển.
Sự việc vốn đã đột ngột nhưng trùng hợp thay luật sư cũng qua đời vì tai nạn ngay lúc đó khiến di chúc của Hoắc Hoành Thành trở thành một ẩn số.
Dưới áp lực của dư luận, cảnh sát đã lập án. Một phần tài sản của nhà họ Hoắc bị phong tỏa. Nội bộ nhà họ Hoắc tranh đấu gay gắt, vợ lẽ liên thủ với hai người em trai của Hoắc Hoành Thành để phân chia quyền lực. Con gái trưởng nhà họ Hoắc bị ép rời khỏi cuộc chơi, sau đó bặt vô âm tín.
Hôm nay là ngày giỗ của Hoắc Hoành Thành, cánh săn ảnh lại tung ra "chiến lợi phẩm" duy nhất chụp được từ năm ngoái: một bức ảnh mờ căm của đại tiểu thư nhà họ Hoắc đang đeo kính râm.
Thật giả khó phân, nhưng truyền thông Hồng Kông khi đó vẫn giữ vững phong độ với những tiêu đề giật gân và đầy ác ý.
#Giấc mộng nghìn tỷ tan vỡ! Con gái bị ruồng bỏ của nhà họ Hoắc không xuất hiện trong ngày giỗ, trốn chạy tận chân trời uống gió Tây Bắc?#
#Đột kích vịnh Shallow Water! Nhà họ Hoắc đao quang kiếm ảnh, đóng cửa đấu pháp, anh em đồng lòng ức hiếp cô nhi#
Sau một năm, sức nóng của vụ việc lại một lần nữa tăng cao.
Trên bảng tìm kiếm nóng, các tài khoản marketing lại hệ thống lại mối quan hệ của nhà họ Hoắc. Vợ lẽ thực chất chỉ là cách gọi mỉa mai của truyền thông.
Từ sau năm 1971, Hồng Kông đã cấm chế độ đa thê. Sở dĩ gọi là vợ lẽ vì con trai trưởng của chính thất kịch liệt phản đối việc cha tái hôn. Hoắc Hoành Thành và bà ta không có hôn thú hợp pháp, chỉ có nghi lễ công khai và một số sắp xếp tài sản để xác lập mối quan hệ.
"Ơ, cô cũng đang xem cái này à? Một đứa con gái không nơi nương tựa mà đi tranh quyền đoạt vị thì làm sao đấu lại được."
Cậu trợ lý cảm thán về sự sâu hiểm của chốn hào môn: "Nhưng cô ta cũng đủ máu lạnh thật. Năm ngoái cũng không đến tang lễ của ba mẹ, năm nay chắc cũng chẳng xuất hiện đâu."
Tang lễ năm ngoái tại khách sạn Grand Hyatt Hong Kong kéo dài năm ngày, vô cùng rầm rộ.
Khách đến toàn là quan chức quyền quý và những gia tộc thế giao. Hoa tươi trong linh đường được vận chuyển bằng đường hàng không từ nước ngoài về. Thầy phong thủy tính toán huyệt đạo, quan tài làm từ gỗ âm trầm quý hiếm trị giá gần chục triệu tệ. Đồ tùy táng là những món cổ vật vô giá và một đôi vòng tay tròn làm từ phỉ thúy băng chủng truyền từ thời Dân quốc của nhà họ Hoắc.
Báo chí Hồng Kông đã đưa tin ròng rã hơn một tháng trời, sức nóng mới dần hạ nhiệt.
Thế nhưng cánh săn ảnh rình rập suốt cả tháng trời cũng không thấy bóng dáng của đại tiểu thư nhà họ Hoắc đâu.
"Một cái mộ không có xác. Nếu mà có thì cũng chẳng có ý nghĩa gì."
Hàng mi dài của Tạ Thanh Man rủ xuống, không nhìn ra cảm xúc gì, nhưng giọng nói lại nhạt nhẽo: "Dù cô ta có quỳ đến chết trong tang lễ thì cũng chẳng thay đổi được gì đâu."
Tang lễ vốn dĩ là để làm màu cho người sống xem.
Chuyện hiếu hỉ cũng chỉ là một bữa tiệc xã giao vụ lợi. Trước đài hát khúc bi thương phô trương sự vinh hiển hết mức, nhưng sau màn nhung chẳng phải vẫn là tranh quyền đoạt thế, dùng đủ mọi thủ đoạn đó sao.
Tạ Thanh Man ấn tắt màn hình, kết thúc chủ đề: "Tôi đi trước đây. Có việc gì thì gọi điện."
"Ơ? Được."
Cậu trợ lý còn đang ngơ ngác trước sự thay đổi thái độ của Tạ Thanh Man thì cô đã ra khỏi đoàn phim.
Đoạn đường dài bên ngoài đoàn phim bị kẻ hai vạch vàng, rất dễ bị phạt nên khó bắt taxi. Tạ Thanh Man đi bộ đến cuối đường mới bắt được một chiếc taxi màu đỏ.
Có lẽ vì thời tiết quá nóng khiến đầu óc mụ mẫm. Khi tài xế hỏi đi đâu, cô đã buột miệng trả lời một câu:
"Nghĩa trang Chiêu Viễn."
Mộ tổ của nhà họ Hoắc nằm ở nghĩa trang Chiêu Viễn.
Nghe nói vào thời Dân quốc, nhà họ Hoắc đã đặc biệt mời thầy về xem nói nơi này có một mảnh đất phong thủy bảo địa có thể thúc đẩy vận may mười phương, tụ tài tám hướng, hưng thịnh con cháu đời sau. Thế là hầu hết tổ tiên đã khuất của nhà họ Hoắc đều được chôn cất tại đây.
Vào thời điểm nhạy cảm này, tài xế không khỏi liếc nhìn cô thêm vài cái.
Ông ta không nghi ngờ gì, chỉ liến thoắng kể về những chuyện bát quái liên quan.
Tạ Thanh Man tâm phiền ý loạn, nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Dòng xe cộ đan xen trên đảo Hồng Kông, những chiếc xe điện cổ kính len lỏi giữa các khu phố san sát, những tòa nhà chọc trời cao vút. Lớp kính của các tòa nhà lớn phản chiếu những đường nét phong cảnh cao thấp so le. Trong không khí nóng ẩm, mùi tiền bạc như đang cuộn chảy mang theo một cảm giác mê loạn đầy hoài cổ.
Một thành phố như thế này có thể là nơi danh lợi phù hoa, cũng có thể là một chiếc lồng giam nước sôi lửa bỏng.
Cô sinh ra ở Hồng Kông. Hai mươi năm đầu đời có thể nói là sống trong nhung lụa, thuận buồm xuôi gió. Đáng tiếc, sự ưu ái của vận mệnh đã thu hồi chỉ sau một đêm. Cô rơi từ đỉnh cao xuống đáy vực. Ngoài một lớp vỏ bọc mỹ miều, cô gần như chẳng còn gì cả.
Đã một năm rồi.
Có câu nói thế nào nhỉ?
[Life is a fucking movie.]
Thật châm biếm.
-
Chiếc xe xuôi theo đường Connaught đi về phía Tây, cảnh biển và đỉnh núi Thái Bình đều bị che khuất sau những dãy nhà san sát.
Góc nhìn từ đường Bạch Gia Đạo thì hoàn toàn ngược lại.
Chiếm giữ vị trí đắc địa nhất toàn Hồng Kông, nơi này có tầm nhìn rộng mở, gần như có thể bao quát toàn bộ đảo Hồng Kông. Biệt thự tọa lạc tại nơi tụ khí quanh núi. Nhìn từ cửa kính sát đất khổng lồ, cả thành phố như phủ phục dưới chân. Phía Nam thấy đình Sư Tử núi Thái Bình, phía Bắc nhìn ra vịnh Victoria, cảnh sắc thu trọn vào tầm mắt.
Bên trong biệt thự rất yên tĩnh.
Cuộc họp video vốn định sẵn đã bị hoãn lại nửa tiếng. Ngay khoảnh khắc kết nối, đã nghe thấy giọng của Bùi Trạch.
"Sao cậu lại chọn lúc này để rời Bắc Kinh?"
Vừa dứt câu hỏi, Bùi Trạch nghe thấy một tiếng gầm trầm đục của loài thú dữ. Anh sững lại một chút, rồi lập tức phản ứng lại: "Cậu đang ở đường Bạch Gia Đạo?"
Đúng như anh dự đoán.
Tiếng động này là con sư tử trắng nuôi ở núi Thái Bình.
Tháng trước, quỹ đầu tư T&C và nhà cung cấp dịch vụ viễn thông Saudi đã đạt được thỏa thuận hợp tác dự án dịch vụ kỹ thuật số và đối phương đã tặng món quà này.
Ở Bắc Kinh không thể nuôi được.
Thủ tục liên quan thì không thành vấn đề. Đã xin được giấy phép nuôi dưỡng và nhân giống chính quy, cũng đã qua kiểm dịch hải quan. Thậm chí các thiết bị địa điểm, đội ngũ kỹ thuật đều đã chuẩn bị sẵn sàng. Nhưng bà cụ nhà họ Diệp lại kiêng kỵ thứ này.
Đầu năm, hai con chó Ngao Tây Tạng thuần chủng đã bị tống sang Hồng Kông rồi. Con sư tử trắng này hiển nhiên không thể giữ lại, thế là đành nuôi ở núi Thái Bình.
Lần trước còn bị một gã bạn trêu chọc, đường Bạch Gia Đạo sắp biến thành vườn bách thú đến nơi rồi.
Thực tế thì đã xây xong một vườn thú tư nhân rồi.
Theo quy định của pháp luật sau khi hoàn tất một loạt thủ tục phê duyệt nó được xây ngay bên cạnh, ở giữa còn có một nhà kính khổng lồ.
Trong nhà kính trồng một lượng lớn thực vật quý hiếm để tạo cảnh quan cho sư tử trắng. Hệ thống đồng bộ nhiệt độ thời gian thực, mô phỏng không khí, nhiệt độ và môi trường phù hợp cho sư tử trắng sinh sống.
Nơi này được thiết kế cực kỳ tinh xảo, nằm sát khu biệt thự nhưng không thông nhau. Ngăn cách bằng kính cường lực, đi qua cuối hành lang biệt thự giống như đến một đài quan sát.
Thính giác của sư tử trắng quá nhạy bén. Nó đang hoạt động ở phía bên kia kính cường lực, đôi mắt xanh nhạt lóe lên tia sáng u ám đáng sợ, nghe thấy tiếng động liền nhe ra hàm răng nanh trắng hếu.
Diệp Diên Sinh không thèm liếc mắt nhìn. Anh vẫn giữ trạng thái hững hờ, ra hiệu về phía xa.
Con sư tử trắng đang rục rịch kia gầm nhẹ hai tiếng, đột nhiên phủ phục xuống yên tĩnh một cách bất ngờ.
"Có chút việc riêng."
Anh chỉ trả lời câu hỏi đầu tiên.
Tấm vách ngăn màu tối hạ xuống che đi lớp kính khổng lồ, cũng ngăn cách tầm nhìn giữa khu biệt thự và nhà kính.
Dường như là loại vật liệu cách âm nào đó, xung quanh trở nên tĩnh lặng.
"Cậu ở ngoài đó ăn chơi nhảy múa, không màng đến sống chết của người khác à?"
Bùi Trạch rõ ràng không tin lời giải thích của anh: "Bên ngoài đang đồn ầm lên kia kìa, nói Diệp thiếu gia kiêu ngạo quá mức, để đám cáo già kia leo cây đã đành, ngay cả tôi cũng chẳng được gặp mặt cậu."
"Lúc về sẽ tạ lỗi với được chưa?” Diệp Diên Sinh khẽ cười, giọng nói mang theo chút ý vị trêu chọc mờ nhạt.
"Bớt làm tôi nổi da gà đi."
Bùi Trạch cười mắng một câu: "Mấy chuyện đó chỉ là chuyện nhỏ. Tôi chỉ muốn nhắc nhở cậu Bắc Kinh dạo này không yên ả đâu. Tôi nghe nói vị trí của bác Diệp sắp có biến động, bao nhiêu người đang nhòm ngó. Cậu là con trai bác ấy mà không mau về một chuyến để bày tỏ lòng hiếu thảo à?"
Anh ngờ vực "chậc" một tiếng: "Cậu bình tĩnh thế này hay là đã lén nhận được tin tức gì rồi?"
"Thật sự có chuyện gì thì cũng chẳng đến lượt tôi lo lắng."
Diệp Diên Sinh thản nhiên nói:"Sức khỏe ông cụ vẫn còn tráng kiện, cần gì tôi phải cầm đèn chạy trước ô tô?"
"Lý lẽ thì là vậy, chỉ là."
Bùi Trạch định khuyên thêm một câu, nhưng đột nhiên im bặt.
Anh thoáng thấy một vật lọt vào khung hình ở góc cuộc gọi video.
Đó là một chiếc hộp in huy hiệu của Học viện Thợ săn.
Trong hộp từng đựng phần thưởng của bên chiến thắng năm đó, hai khẩu Browning có khắc mật danh học viên.
Một khẩu trong số đó là hàng thật, nhưng trong một lần hành động năm xưa khẩu súng đó đã cùng tên tội phạm rơi xuống vực sâu rồi.
Khẩu trước mắt này chắc là mô hình.
Một món đồ kỷ niệm phục chế tỉ lệ 1:1.
Bùi Trạch thở dài không thành tiếng trong lòng.
Suýt nữa thì quên mất.
Có một người cũ được chôn cất tại nghĩa trang phía Tây đảo Hồng Kông. Năm nào Diệp Diên Sinh cũng đến đó.
Năm xưa vì một tai nạn, Diệp Diên Sinh giải ngũ chuyển sang kinh doanh. Tự tay chặt đứt tương lai của chính mình, suýt chút nữa khiến ba anh tức chết. Chuyện đó đến nay đã trở thành một bí mật không ai dám nhắc tới.
Tính thời gian thì vừa vặn tròn ba năm.
Bùi Trạch không muốn phạm vào điều kiêng kỵ này, bèn đổi giọng hỏi:"Nếu cậu không vội về, vậy người của Hưng Vinh có gặp không?"
Lúc này người làm cũng vào nhắc nhở: "Thưa anh, xe đã chuẩn bị xong rồi."
Thái độ của Diệp Diên Sinh vẫn luôn lạnh nhạt, anh đáp một câu: “Để sau đi.”
Rồi ngắt cuộc họp video.
-
Tạ Thanh Man vừa xuống xe đã thấy hối hận.
Mùa này ở đảo Hồng Kông khí hậu thay đổi thất thường. Bầu trời không biết từ lúc nào đã xám xịt, báo hiệu một trận mưa xối xả sắp đổ xuống. Sắc trời u ám đè nặng những đám mây dày xuống rất thấp. Bên ngoài nghĩa trang tĩnh mịch lạ thường, bóng cây rậm rạp tạo nên một bầu không khí rợn người.
Cô không mang ô, hơn nữa gần đây còn có người.
Là sinh viên ngành biểu diễn, cô ít nhiều có sự nhạy bén với ống kính. Mới đi được vài bước, Tạ Thanh Man đã nhận ra có ống kính ở gần đây.
Không thể nào chứ.
Cánh săn ảnh thời nay đã điên cuồng đến mức rình rập cả ở nghĩa trang sao?
Đã một năm rồi mà... đúng là lũ điên.
Lời chửi thề suýt chút nữa đã thốt ra khỏi miệng, nhưng Tạ Thanh Man hiểu rằng bây giờ không phải lúc để suy nghĩ vẩn vơ.
Mưa sắp rơi rồi. Nếu bị paparazzi chộp được cảnh cô nhếch nhác thế này, chỉ cần dùng ngón chân cũng nghĩ ra được ngày mai truyền thông Hồng Kông sẽ giật tít độc địa thế nào.
【Đội mưa khóc mộ! Nghi vấn con gái trưởng nhà họ Hoắc ướt sũng tại nghĩa trang, phượng hoàng sa cơ không bằng gà rừng.】
Một năm trước Tạ Thanh Man đã được lĩnh giáo truyền thông Hồng Kông độc mồm độc miệng thế nào rồi.
Trước đây cô được bảo vệ rất kỹ, bên ngoài gần như không có thông tin gì. Ngoại trừ bạn bè trong giới thì không ai biết mặt cô.
Nhưng chỉ dựa vào một bức ảnh đeo kính râm mờ, truyền thông Hồng Kông còn có thể thêu dệt ra đủ điều. Huống chi bất kỳ ai xuất hiện ở đây hôm nay đều có khả năng lên trang đầu ngày mai.
Cô đúng là điên rồi mới đến đây.
Trong lúc vội vã tìm chỗ ẩn nấp, Tạ Thanh Man mới chú ý thấy một chiếc Koenigsegg đã đỗ bên lề đường từ lúc nào.
Dưới ánh sáng u ám, chiếc siêu xe như hòa vào bối cảnh. Thân xe thấp bé, đường nét thuôn dài. Nó mang theo cảm giác sức mạnh và thời thượng đầy xung kích giống như một kỵ sĩ bóng đêm đang ẩn mình trong ngày mưa.
Mẫu One:1 giới hạn toàn cầu, mang biển số kết hợp.
Trong số các biển số xe nội địa, biển đen Quảng Z và biển kết hợp Hồng Kông - Ma Cao là phổ biến nhất. Nó thường dùng để lưu thông giữa ba nơi Hồng Kông, Ma Cao và Quảng Đông.
Nhưng ở đại lục, trừ khi mức thuế đóng đạt đến một cấp độ nhất định và có được văn bản phê duyệt lưu hành toàn quốc. Nếu không sẽ không có quyền ra khỏi tỉnh Quảng Đông.
Thế nhưng chiếc Koenigsegg trước mắt này phía trên biển số hai nơi Hồng Kông - Ma Cao, lại treo một chiếc biển xanh của nội địa. Không biết các thủ tục phê duyệt từng tầng lớp xuống phức tạp đến mức nào, nhưng chiếc biển số trên cùng thực sự là một dãy số cực kỳ đẹp và bắt mắt.
[Kinh A00008]
Chiếc Koenigsegg này có thể thông hành không trở ngại trên toàn quốc.
Luồng sáng đèn xe rực rỡ đột ngột xuyên thấu màn đêm u ám xung quanh, vô cùng chói mắt khiến Tạ Thanh Man chần chừ trong chốc lát.
Người ở Bắc Kinh?
Cô chỉ biết biển đen Kinh A00008 từng được treo trên một chiếc Mercedes, không ngờ biển xanh lại ở đây.
Cũng không biết là con ông cháu cha nào của giới thượng lưu Bắc Kinh mà lại phô trương như vậy ở bên ngoài.
Bọn họ đi lại đều có tài xế, máy bay riêng, thậm chí là đường bay riêng. Cần gì phải tự lái xe suốt quãng đường dài chứ?
Bày ra trò này thực chất chỉ là để chơi bời mà thôi.
Chủ xe vẫn còn ở đó.
Nhưng người này thân phận không tầm thường, e là không dễ chọc vào.
Tạ Thanh Man cân nhắc vài giây giữa việc "lên trang đầu" và yếu tố không xác định trước mắt. Cuối cùng cô vẫn thấy bị cả thiên hạ cười nhạo thảm hơn.
Cô hạ quyết tâm giẫm trên đôi giày cao gót nhọn hoắt đi tới, chạm nhẹ vào thân xe.
Ngay khoảnh khắc cửa xe mở ra, cô cúi người ngồi vào: "Xin lỗi xin lỗi. Tôi gặp chút rắc rối. Có thể mượn chỗ của anh trốn một lát được không?"
Không ai đáp lại.
Bên trong xe chỉ có sự im lặng, một sự im lặng đến kỳ lạ.
Tạ Thanh Man lên xe vội vàng nên không để ý khung cảnh bên trong ra sao. Cô cũng không nghĩ nhiều, chỉ thuận miệng chuyển sang tiếng Quảng Đông: "Làm phiền rồi."
Cạch.
Đáp lại cô là một tiếng động cơ khí giòn giã. Trong không gian chật hẹp và tối tăm, âm thanh đó rõ ràng đến mức không thể phớt lờ.
Đó là tiếng súng lên nòng.
Tạ Thanh Man sững người.
Một người đàn ông đang ngồi ở ghế lái. Dưới ánh sáng mờ ảo tuy không nhìn rõ ngũ quan nhưng tóc anh cắt ngắn gọn gàng, thân hình rắn rỏi, đường nét khuôn mặt nghiêng sắc sảo trông vô cùng thâm trầm và ngạo nghễ.
Anh mặc một chiếc áo sơ mi đen phẳng phiu và sang trọng.
Khuy măng sét kim cương đã được tháo ra vứt sang một bên. Tay áo xắn lên hai nấc, để lộ cánh tay săn chắc đầy sức mạnh.
Bàn tay với những khớp xương rõ ràng kia đang nghịch một khẩu Browning màu bạc.
Người đàn ông toát ra vẻ phóng túng, nhưng khí chất quá hung hãn, quá lạnh lùng.
Anh trông tuyệt đối không phải hạng người lương thiện.
Chết tiệt, chuyện gì thế này?
Vốn dĩ "ngày mưa, xe sang, mỹ nhân", kết quả xấu nhất mà cô nghĩ tới là đối phương hiểu lầm cô tự hiến thân hoặc có ý đồ khác.
Nhưng tình cảnh hiện tại thực sự đã vượt quá sức tưởng tượng rồi.
Cô chẳng còn tâm trí đâu mà phân biệt xem đây là đồ chơi mô hình hay là hàng thật. Cô chỉ muốn rời khỏi nơi thị phi này ngay lập tức.
Chẳng lẽ lại ở lại bắt chuyện sao?
Cô nên nói "Xin lỗi. Tôi đi nhầm chỗ. Anh không cần để ý đến tôi đâu, cứ tiếp tục đi." hay là trực tiếp cầu xin "Đại ca, miệng tôi kín lắm. Anh đừng giết người diệt khẩu." đây?
Nhìn thế nào thì đây cũng giống như hiện trường của một vụ án mạng sắp xảy ra vậy.
Nội tâm dậy sóng bao nhiêu thì cơ thể Tạ Thanh Man cứng đờ bấy nhiêu.
Ngoài cửa sổ xe lóe lên một tia chớp, ứng nghiệm với hoàn cảnh một cách quái dị, không khí xung quanh dường như đông đặc lại.
Tĩnh mịch như chết.
Máu trong người Tạ Thanh Man sắp đóng băng cả rồi.
Cô mấp máy môi, giọng nói nghẹn lại nơi cổ họng, hơi thở ngưng trệ trong một giây, không dám cử động dù chỉ một chút.
Người đàn ông có lẽ đã nhận ra sự sợ hãi của cô, nhưng anh không quan tâm. Anh chẳng thèm liếc nhìn cô lấy một cái, giọng nói lạnh lùng mang theo chút mất kiên nhẫn:
"Xuống xe."
Cầu còn không được.
Giống như con thú bị vây hãm tìm thấy lối thoát khỏi lồng giam, Tạ Thanh Man không kịp suy nghĩ nhiều, chỉ muốn thoát khỏi nơi nguy hiểm này.
Nhưng cửa xe còn chưa kịp mở, cô đã bị một lực kéo ngược trở lại: "Đợi đã."
"Đừng cử động."
Không một lời báo trước, người đàn ông áp sát tới. Tạ Thanh Man gần như bị anh ôm trọn vào lòng.
Trong khoảnh khắc khoảng cách bị thu hẹp.
Bên trong chiếc xe chật hẹp, những ánh đèn trang trí kỳ ảo cắt xẻ mọi thứ thành những mảnh rời rạc. Cảm giác xúc giác bị phóng đại vô hạn. Hơi thở trong lòng người đàn ông hơi lạnh, buốt giá như sương tuyết bao phủ lấy toàn thân cô.
Đây là một khoảng cách đủ để kẻ săn mồi vây hãm con mồi đến chết.
Động tác anh kéo cô rất nhẹ, không dùng mấy lực. Nhưng bàn tay kia của anh vẫn đang cầm khẩu Browning, chắn ngang hông cô.
Một tư thế đủ mập mờ, nhưng cũng đủ sát khí, dập tắt chút hy vọng mong manh cuối cùng của cô.
"Cô."
Người đàn ông khẽ rủ mắt. Trong đáy mắt đen thẫm lóe lên một cảm xúc khác lạ.
Anh đưa tay nâng cằm cô lên, dường như muốn cô quay mặt về phía mình.
Tim Tạ Thanh Man đập thình thịch.
Cô sợ anh đổi ý, tự nhiên không nghe ra sự dịu đi và do dự trong giọng nói của anh. Cô vùng ra khỏi tay anh, lao thẳng ra khỏi cửa xe chạy trốn.
Cửa sinh ngay trước mắt.
Người đàn ông không ngăn cản, có lẽ cũng không cần ngăn cản.
Bởi vì không biết từ lúc nào đã có người đứng đợi sẵn bên ngoài xe.
Ngay khoảnh khắc cửa xe mở ra, người tới ném bộ thiết bị quay phim thu giữ được từ tay phóng viên vào trong xe.
"Diệp thiếu, đúng là tình cờ gặp gỡ nha."
Giọng người tới mang theo ý trêu chọc, cười nói: "Bên ngoài có một tên phóng viên lén lút. Bên trong lại giấu một mỹ nhân. Chỗ này của cậu đúng là náo nhiệt thật đấy."
Tạ Thanh Man theo bản năng muốn quay đầu lại.
Người tới đã có phòng bị.
Anh giơ tay ấn vào một huyệt đạo sau gáy cô. Động tác quá dứt khoát, hoàn toàn không cho cô cơ hội nhìn rõ.
Sau gáy Tạ Thanh Man tê rần, trực tiếp ngất đi.
Biến cố xảy ra quá nhanh.
Tia chớp xuyên qua những đám mây đen dày đặc, bóng tối cuồn cuộn nuốt chửng bầu trời. Nước mưa trút xuống xối xả. Mọi thứ diễn ra chỉ trong chớp mắt.
Chính vào lúc này trận mưa bão cuối hè ở đảo Hồng Kông đột ngột giáng xuống.