Nhưng rất nhanh sau đó, cô lại mở mắt ngồi bật dậy, phồng má đi đến trước tấm gương cũ kỹ trên bàn.
Khuôn mặt đen nhẻm, khắc khổ này cô đã tạm chấp nhận được nhưng mái tóc xù bông vừa khô vừa rối kia thì thật sự khiến cô không thể chịu nổi.
Trong phòng không có lược, Lương Tư Tư dùng tay cố gắng chải tóc.
Nhưng dù cô có cố thế nào cũng không thể làm tóc suôn thẳng, cuối cùng chỉ đành uể oải buông tay, nhìn đám tóc rối bù trong gương mà tức giận trừng mắt.
“Ái chà!”
“Thôi thì dứt khoát, cắt ngắn luôn đi, đến lúc về quê rồi từ từ nuôi lại sau.”
Nghĩ là làm, hơn nữa trong phòng cũng chẳng có kéo, Lương Tư Tư liền lập tức đi xuống bếp nơi cửa vẫn chưa khóa lấy một cây kéo, quay lại trước gương “xoẹt xoẹt” cắt lia lịa.
Phải nói là tay nghề cắt tóc của Lương Tư Tư cũng không tồi chút nào.
Chỉ chưa đến một phút, cô đã biến mái tóc dài rối tung thành kiểu tóc ngắn ngang gáy, ôm tai gọn gàng.
(Hình minh họa giống như thế này nhé!)
Tất nhiên, vì chưa gội đầu nên một vài chỗ trên đỉnh đầu vẫn còn rối.
Lương Tư Tư hài lòng sờ mái tóc ngắn mới, trong đầu bắt đầu suy nghĩ xem có nên tranh thủ lúc Vương Ngọc Lan chưa về mà gội đầu một cái không.
Thế nhưng, cô vừa đặt kéo xuống, ánh mắt lại bất chợt bị hút vào nốt ruồi son nằm ở mặt trong cổ tay trái.
Dù nốt ruồi son đó có màu sắc nổi bật nhưng nhìn kỹ lại không hề tà khí mà ngược lại còn ánh lên chút hồng nhạt, tròn trịa, mịn màng, rất đẹp mắt.
Lương Tư Tư chớp chớp mắt, không nhịn được định đưa tay phải lên chạm vào thì...
Ngoài cửa bỗng vang lên tiếng bước chân gấp gáp cùng giọng chửi rủa chói tai:
“Lương Tư Tư, con khốn nạn này mày dám đánh con trai cưng của tao mày to gan lắm rồi phải không?
Đồ con ranh! Để xem hôm nay tao có đánh chết mày không!”
Lúc đó Vương Ngọc Lan còn đang dắt con gái đi mua quần áo ở cửa hàng bách hóa, ai ngờ cậu con cưng Khang Khang lại chạy đến, cả mũi đầy máu, khóc lóc kể lể là bị “con ăn hại ở nhà” đánh!
Nghe xong câu đó, bà ta nổi điên tại chỗ, thái dương giật liên hồi!
Vương Ngọc Lan lập tức kéo hai đứa con, cơn giận ngút trời lao thẳng về nhà...
Vừa bước vào nhà, bà ta vừa chửi mắng om sòm, vừa dùng cặp mắt xếch sắc như dao quét khắp sân.
Không thấy bóng dáng con tiện nhân đó đâu, Vương Ngọc Lan lập tức vớ lấy cây gậy gỗ sau cánh cửa, xồng xộc lao về phía căn phòng nát mà con tiện nhân đó đang ở.
Chuyện Lương Tư Tư dám đánh em trai mình khiến Lương Phương Phương tức đến nghiến răng nghiến lợi. Thế nên cô ta cũng hùng hổ đi sát theo sau mẹ, khí thế ngút trời tiến thẳng đến căn phòng kia.
Nhưng chưa đi được mấy bước, cô ta bỗng nhớ ra trưa mai Lương Tư Tư sẽ phải thay cô ta xuống nông thôn.
Nếu lúc này mẹ mà lỡ tay đánh con tiện nhân đó què chân què tay, làm chậm việc xuống nông thôn thì đúng là thiệt to.
Nghĩ vậy, Lương Phương Phương vội vàng kéo mẹ lại:
“Mẹ, lát nữa đánh con tiện nhân đó nhớ nhẹ tay thôi, mai nó phải đi rồi, mẹ mà đánh què nó thì làm sao mà đi được?”
Không biết sao Phòng Quản lý thanh niên trí thức lại chỉ đích danh cô ta đi, khiến cô ta tức đến suýt ngất.
Ở nhà thì có cơm ăn áo mặc, tiền tiêu đầy đủ, bố mẹ cưng chiều, còn có cả em trai yêu quý vì cái gì phải đi chịu khổ chứ?
May mà bố mẹ thương cô ta, đi lo lót đổi tên người xuống nông thôn thành con nhỏ Lương Tư Tư đáng ghét kia.
Chỉ cần nghĩ đến cảnh con tiện nhân đó phải thay mình xuống nông thôn chịu khổ, Lương Phương Phương liền thấy trong người khoan khoái vô cùng.
“Yên tâm đi con gái, mẹ biết chừng mực. Mẹ đảm bảo sẽ để lại cho nó hai cái chân mà đi được!”
Vương Ngọc Lan hừ lạnh, khuôn mặt hung tợn như ác quỷ.
Trong phòng, Lương Tư Tư vừa nghe thấy tiếng chửi bới, ánh mắt lập tức trầm hẳn xuống.