Lúc lên tầng hai để kiểm tra tình hình, vốn định tiện thể chọn vài bộ đồ lót phù hợp, rồi tìm một bộ quần áo mang phong cách vintage để mặc khi về quê nhưng vừa nhìn thấy bộ dạng dơ dáy của bản thân thì đã hết hứng luôn.
Thế nên cô quyết định: phải tắm sạch cái đã, rồi tính tiếp.
Cắt tóc xong, cô xoay người ra khỏi tiệm, đi thẳng sang phòng gym bên cạnh.
Lúc đi ngang qua dãy máy tập, cô còn cố tình dừng lại ngắm nghía một hồi.
Ừm, thiết bị ở đây đầy đủ ghê, sau khi về quê nhất định phải tranh thủ rèn luyện cho thân thể gầy gò này khỏe mạnh hơn.
Chỉ khi cơ thể có sức lực, lỡ bị ai bắt nạt, cô mới có khả năng tự bảo vệ mình.
Nghĩ tới đây, trên khuôn mặt Lương Tư Tư lộ ra vẻ kiên nghị rõ ràng.
Vào đến phòng tắm, cô chợt nhớ mình chưa lấy đồ vệ sinh ở siêu thị tầng hầm.
Nhưng cô cũng chẳng vội mà nhắm mắt lại, định thử chức năng mới của không gian trung tâm thương mại.
Ngay khi cô nhắm mắt, trên lòng bàn tay liền xuất hiện một chiếc giỏ đựng đầy đủ đồ dùng tắm rửa: dầu gội, sữa tắm, khăn tắm...
Khả năng lấy đồ bằng ý niệm này là do lần trước cô tình cờ phát hiện khi ra vào không gian thương mại.
Tính năng này thực sự quá tiện, sau này ra ngoài muốn ăn gì uống gì chỉ cần điều khiển bằng ý niệm là xong, khỏi phải lén lút chui vào không gian lấy đồ như trước nữa.
Lương Tư Tư hài lòng nhìn giỏ đồ trong tay, xoay người vào phòng tắm, bắt đầu cởi đồ.
Trước khi tắm, cô chợt lóe lên một ý nghĩ, bèn thoắt cái rời khỏi không gian thương mại, hé mắt nhìn qua khe cửa xem tình hình ngoài sân.
Một khi vào không gian, cô sẽ hoàn toàn không biết chuyện gì đang xảy ra bên ngoài, thế nên giờ phải kiểm tra trước cho chắc.
Nghe tiếng nồi niêu, tiếng dao thớt từ bếp vọng ra, Lương Tư Tư khẽ nhướng mày, lập tức yên tâm.
Có vẻ như Vương Ngọc Lan đang lo cơm trưa thật, chắc không xảy ra chuyện gì thêm.
Tất nhiên, nếu có chuyện thì chắc là cô gặp chứ họ thì không.
Dựa vào tính cách của Vương Ngọc Lan, bữa trưa hôm nay, thậm chí là cả bữa tối, chắc chắn chẳng có tí cơm thừa canh cặn nào để dành cho cô.
Nghĩ đến đây, khóe môi Lương Tư Tư nhếch lên, nở nụ cười giễu cợt.
Muốn cô sống như trước đây, hễ không nghe lời là bị bỏ đói à?
Ha!
Tiếc là giờ cô lại có trong tay một không gian đầy đủ vật tư, chuyện đói bụng á? Không bao giờ xảy ra được đâu!
Cô khẽ hừ một tiếng, bặm môi liếc nhìn ra khe cửa thêm lần nữa, rồi quay đầu trở lại không gian thương mại, đứng trong phòng tắm bắt đầu cởi đồ.
Vì thân thể này từ lâu đã suy dinh dưỡng, gầy trơ xương như que củi.
Lương Tư Tư cúi đầu nhìn bộ ngực phẳng lì, khẽ thở dài trong lòng, tự nhủ: về quê rồi nhất định phải bồi bổ tử tế cho cơ thể này.
Cô chẳng mong thân hình nảy nở, chỉ cần có chút da thịt, sờ vào không nhọn hoắt như giờ là đủ rồi.
Thân thể nguyên chủ vốn ít khi được tắm táp, thế nên lần này cô tắm suốt gần một tiếng đồng hồ.
Đến khi ra ngoài thì đã là một giờ chiều mà bên ngoài, Vương Ngọc Lan đã ăn xong bữa trưa cùng con trai và con gái từ đời nào rồi.
Quả nhiên, như cô dự đoán, Vương Ngọc Lan chẳng để lại cho cô chút cơm thừa nào. Đừng nói cơm thừa, đến cả nước rửa bát cũng đổ sạch trơn.
Bữa trưa hôm nay, Vương Ngọc Lan thực sự bị Lương Tư Tư chọc điên, nên cố tình nấu đủ ăn, không thừa lấy một miếngchỉ để cô đói đến nửa sống nửa chết mới hả dạ.
Lương Tư Tư quấn khăn tắm, mặt đỏ hây hây bước ra khỏi phòng tắm, nhìn vào gương trên bàn rửa mặt, chớp mắt vài cái rồi nở một nụ cười hài lòng.
Không thể không nói, sau một hồi kỳ cọ kỹ càng, làn da trên cơ thể này thật ra chẳng hề đen chút nào, trái lại còn trắng trẻo, mịn màng, sáng bóng như tờ giấy trắng.