Nghe thấy giọng nữ truyền tới từ phía sau, Tào Côn theo bản năng quay đầu nhìn lại.
Kết quả, liền nhìn thấy cô gái mặc váy ngắn trên tàu cao tốc, đang cười tươi rói vẫy tay chào hỏi hắn.
Không ngờ vẫn có thể gặp lại cô gái này, Tào Côn sửng sốt một chút, cũng mỉm cười đáp lại.
"Hi, là cậu à, trùng hợp thật."
"Đúng vậy, trùng hợp thật." Cô gái cười tươi như hoa đi đến trước mặt Tào Côn, "Sao thế, cậu đi một mình à?"
"Đúng vậy!"
Tào Côn mỉm cười gật đầu: "Còn cậu, bạn trai cậu sao không đi cùng?"
Cô gái bĩu môi nói: "Giận nhau rồi, hôm nay không muốn đi cùng cậu ta."
Tào Côn mỉm cười, không tiếp lời.
"Đúng rồi, cậu ăn cơm chưa?" Cô gái tiếp tục hỏi.
"Vẫn chưa." Tào Côn đáp, "Đang chuẩn bị đi ăn, còn cậu?"
"Tớ cũng chưa ăn." Cô gái vui vẻ nói, "Nếu đã vậy, hai đứa mình đi chung đi."
Đi chung?
Tào Côn quan sát cô gái từ trên xuống dưới một lượt.
Nếu chỉ xét riêng về nhan sắc, nhan sắc của cô gái này ở mức trung bình khá, chắc cũng được tầm 80 điểm.
Có điều, vóc dáng của cô nàng lại khá chuẩn, eo thon, mông cong, chân dài miên man, kiểu gì cũng phải được 90 điểm.
Nếu ngực của cô nàng to thêm một chút, điểm số còn có thể tăng lên nữa, đáng tiếc, cũng chỉ miễn cưỡng đạt cỡ cúp B.
"Được thôi."
Tào Côn chỉ suy nghĩ một lát liền đồng ý: "Vừa hay, hai người cùng ăn còn có thể trò chuyện giải sầu."
Nghe vậy, cô gái cười càng tươi hơn: "Đúng rồi, tớ nghe nói quanh đây có một quán ăn, nấu ăn ngon lắm, có muốn đến nếm thử không?"
"Được chứ, cậu dẫn đường đi."
.......
Thoắt cái, chớp mắt đã đến chín giờ tối.
Trong quán ăn, ở một vị trí gần cửa sổ, Tào Côn thỏa mãn dừng đũa.
Phải công nhận, ngon thật!
Tất nhiên, nói chính xác hơn, bây giờ hắn ăn cái gì cũng thấy ngon.
Dẫu sao, cái miệng của hắn đã bị cơm tù hành hạ suốt mười năm trời.
Thế nên, chỉ cần không phải là món ăn thảm họa nào đó, hắn ăn cái gì cũng cảm thấy ngon.
Và thông qua việc tiếp xúc trong bữa ăn này, hắn cũng biết được một số thông tin về cô gái trước mặt.
Lý Đình Đình, sinh viên năm hai, nhân dịp nghỉ lễ đi du lịch cùng bạn trai.
Hiện tại, cậu bạn trai đã bị cho leo cây, không rõ tung tích.
"Ngon không?"
Lý Đình Đình cười tủm tỉm nhìn Tào Côn, thấy vẻ mặt thỏa mãn của hắn, cô vô cùng vui vẻ.
"Ừ."
Tào Côn gật đầu, giơ ngón tay cái lên: "Quả thực rất ngon, tôi ít nhất 10 năm rồi chưa được ăn bữa nào ngon như thế này."
Tào Côn nói sự thật, nhưng Lý Đình Đình nghe xong lại phì cười.
"10 năm rồi chưa được ăn bữa nào ngon như thế, vậy cậu sống cực khổ quá rồi, đúng rồi, tiếp theo cậu định làm gì?"
Tiếp theo?
Tiếp theo là chờ thời gian, đợi đến nửa đêm vắng vẻ không có ai, để đi đào vàng chứ sao!
Tuy nhiên, Tào Côn chắc chắn không thể nói ra sự thật.
"Cũng không có dự định gì." Tào Côn nói, "Vừa mới ăn no, chắc là phải tìm một chỗ nghỉ ngơi một chút trước đã."
Nghe vậy, Lý Đình Đình gần như thốt ra trong vô thức: "Vậy cậu đến khách sạn tớ ở nghỉ ngơi đi."
Vừa dứt lời, Lý Đình Đình dường như mới nhận ra mình vừa nói cái gì, khuôn mặt xinh đẹp đỏ bừng lên, vội vàng giải thích.
"Tớ, tớ không có ý đó, ý của tớ là, cậu, cậu có thể qua chỗ tớ ngồi một lúc, hóng máy lạnh, cậu, cậu đừng nghĩ nhiều nhé."
Lý Đình Đình vừa giải thích, vừa dùng khóe mắt len lén liếc nhìn Tào Côn, vô cùng xấu hổ.
Tào Côn cười khà khà, đáp: "Được thôi, vậy qua chỗ cậu ngồi một lát, nhưng mà, bạn trai cậu biết được có tức giận không?"
Tục ngữ có câu, đi lính ba năm con lợn nái cũng hóa Điêu Thuyền.
Tào Côn ở trong tù ròng rã suốt mười năm, nói không nhớ đàn bà, tuyệt đối là nói hươu nói vượn.
Thậm chí, tối hôm qua lúc quay cảnh Bạch Tĩnh và ba tên lưu manh, hắn suýt chút nữa đã xông ra, trở thành một phần trong số bọn chúng.
Mà hiện tại, có người đẹp chủ động mời gọi, hắn đương nhiên sẽ không từ chối.
"Không đâu." Lý Đình Đình vội vàng nói, "Cậu ấy không biết tớ ở khách sạn nào đâu, sẽ không phát hiện ra hai chúng ta đâu."
Nói xong, mặt Lý Đình Đình lại đỏ thêm ba phần.
Hỏng rồi, càng nói càng lộ, ý đồ dường như đã không thể giấu giếm được nữa.
Thấy vậy, Tào Côn mỉm cười, không nói thêm gì nữa, trực tiếp cùng Lý Đình Đình rời khỏi quán ăn, tiến đến khách sạn cô nàng đang ở.
.......
Một giờ sáng!
Trong phòng khách sạn, Tào Côn châm một điếu thuốc, vừa hút, vừa mặc quần áo.
Lý Đình Đình uể oải nằm sấp trên giường nói: "Thực ra, bạn trai tớ đối với tớ quả thực rất tốt, chỉ là cậu ấy quá hèn nhát, chẳng giống đàn ông chút nào, nếu như cậu ấy có thể giống cậu, có chút máu nóng, có nam tính, tớ sẽ yêu cậu ấy muốn chết, thật đấy."
Tào Côn vừa mặc quần áo, vừa cười ha hả.
"Thực ra, nhìn nhận vấn đề cũng không thể quá phiến diện, cậu phải biết, hèn nhát có cái lợi của hèn nhát, máu nóng cũng có cái hại của máu nóng."
"Ít nhất, người hèn nhát bình thường sẽ không gây ra rắc rối gì."
"Hơn nữa, an ninh xã hội bây giờ tốt như vậy, cần máu nóng làm gì, cả đời này có được mấy lần cần đến sự máu nóng cơ chứ?"
"Cho nên, hèn nhát một chút cũng rất tốt, không gây rắc rối, chỉ cần cậu ta đối xử tốt với cậu là đủ rồi."
Nghe vậy, Lý Đình Đình suy nghĩ một lúc, liền bật cười phì một tiếng.
"Cậu làm người cũng tốt lạ lùng đấy, chơi bạn gái của người ta, mà còn không quên nói giúp cho người ta vài câu tử tế."
Tào Côn cười to, nói: "Đó là đương nhiên, không thể chơi chùa bạn gái của người ta được, chúng ta là người sống có tình có lý mà, thôi được rồi, cậu nghỉ ngơi đi, tớ đi đây."
Thấy vậy, Lý Đình Đình lưu luyến nói: "Ấy, đi thật à, muộn thế này rồi cậu còn đi đâu?"
Tào Côn xua tay, không trả lời, mở cửa rời đi.
Nhìn bóng lưng Tào Côn rời đi, Lý Đình Đình nhấm nháp dư vị hồi lâu, lúc này mới lấy điện thoại ra, thả một số điện thoại khỏi danh sách đen.
Kết quả, cô nàng vừa thả số điện thoại này ra, cuộc gọi liền gọi đến.
Lý Đình Đình bĩu môi, bắt máy.
Một giọng nam lo lắng vang lên.
"Alo, Đình Đình, em đang ở đâu đấy?"
Lý Đình Đình chu mỏ nói: "Đồ ngốc, tất nhiên là em đang ngủ ở khách sạn rồi, đã một giờ sáng rồi, anh không nghĩ là em vẫn đang đi dạo bên ngoài đấy chứ?"
Giọng nam cười ngượng ngùng một lúc, nói: "Vậy, vậy em hết giận rồi hả?"
"Hết giận từ lâu rồi." Lý Đình Đình nũng nịu nói, "Anh cũng thật là, em chặn số anh, anh không biết mượn điện thoại gọi cho em à?"
"Hì hì..." Giọng nam lại cười khúc khích ngốc nghếch.
Lý Đình Đình bĩu môi, tiếp tục: "Này, sau này lúc anh đạp xe đạp, có thể đứng lên mà đạp được không?"
"Hả?" Giọng nam sửng sốt một chút, "Đạp xe đạp gì cơ, Đình Đình em muốn đạp xe đạp sao?"
Lý Đình Đình bất lực đưa tay vỗ trán: "Gì vậy trời, ý em là... anh có biết đàn ông lúc đứng lên đạp xe hùng hục, thực sự rất nam tính, rất cuốn hút không."
"Ờ..." Giọng nam lộ vẻ vô tội nói, "Đình Đình, em muốn nhìn anh đạp xe đạp sao?"
"Em..."
Lý Đình Đình cạn lời luôn: "Ai muốn nhìn anh đạp xe đạp chứ, em muốn nói cho anh biết, chiếc xe đạp của anh sắp bị người ta đạp hỏng rồi, thôi được rồi, anh ngủ đi!"
Vừa dứt lời, Lý Đình Đình bực tức cúp máy.
Còn ở một nơi khác, bạn trai của Lý Đình Đình nhìn điện thoại, khuôn mặt ngập tràn vẻ hoang mang.
Xe đạp của mình sắp bị người ta đạp hỏng rồi?
Không thể nào!
Xe đạp của cậu ta vẫn luôn cất ở nhà, ngon lành cành đào mà, chưa từng cho ai mượn.
Chẳng lẽ, bố mẹ nhân lúc cậu ta không có nhà, đã cho người khác mượn xe đạp?
Mà Lý Đình Đình lại vô tình nhìn thấy người đó, đang đạp xe của cậu ta một cách bạo lực?
Ừm!
Chắc chắn là vậy rồi!
Chắc chắn là lúc người đó đứng lên đạp hăng say, vô tình bị Lý Đình Đình nhìn thấy, bằng không, cô ấy sẽ không cố tình nhắc đến chuyện này.
Nghĩ đến đây, trong lòng cậu ta chợt trào dâng một dòng cảm xúc ấm áp.
Đình Đình đây là đang nghĩ cho mình mà.
Hắc... quả thực là một cô vợ hiền thục!