Vạn Vạn Không Thể

Chương 4

Trước Sau

break
“Sau này còn nhiều cơ hội cho ngươi xem.” Phùng Hoa đáp.

Phùng Trăn áp sát bên Phùng Hoa, hào hứng nói: “A tỷ, không ngờ đường phố Thượng Kinh lại rộng như vậy, mấy chục chiếc xe ngựa đi song song cũng được. Phố xá lại sạch sẽ nữa, ta biết nó tốt hơn Tây Kinh, nhưng không nghĩ lại tốt đến mức này. Ngươi nhìn lầu các hai bên đường kia xem, đúng là rường cột chạm trổ, mái ngói xanh cong vút, ngay cả song cửa và bình phong cũng được chạm khắc tao nhã cổ kính như thế.”

Phùng Trăn cứ như kẻ nhà quê mới lên tỉnh, chỉ thấy đôi mắt mình nhìn mãi không đủ. Kiếp trước, nàng vốn chưa từng thấy qua những kiến trúc cổ điển hoa lệ nhường này, nhiều nhất cũng chỉ là lật sách cổ rồi tựa cửa sổ mà tưởng tượng mà thôi.

Phùng Hoa nghe vậy, trong lòng lại dâng lên một nỗi chua xót. Nghĩ nếu phụ mẫu chưa mất, Yêu Yêu cũng sẽ không mãi bị nuôi dưỡng ở Tây Kinh, để rồi xa lạ với phồn hoa Thượng Kinh đến vậy.

Dẫu nghĩ thế, Phùng Hoa vẫn không thể để Phùng Trăn tỏ ra quá mức quê mùa, kẻo bị người ta chê cười. Nàng thẳng lưng, nghiêm giọng: “Yêu Yêu…”

Vừa thấy Phùng Hoa bày ra tư thế sắp sửa thuyết giáo dài dòng, Phùng Trăn vội vàng xua tay, giọng mềm mại làm nũng: “Biết rồi, biết rồi mà a tỷ. Chờ lát nữa tới phủ đại bá, ta nhất định mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, tuyệt đối không liếc loạn, bảo đảm không để ai nói chúng ta là đồ nhà quê từ Tây Kinh tới đâu.”


Phùng Hoa khẽ thở dài. Tiểu muội này của nàng vừa ngây thơ vừa trong trẻo, đến mức dù có muốn dạy dỗ cũng không nỡ lòng. Nàng chỉ đành chấm nhẹ lên trán Phùng Trăn, nói: “Ngươi đó, cái gì cũng biết, vậy mà vẫn cứ…”

Phùng Trăn ôm lấy cánh tay Phùng Hoa lắc lư, giọng mềm như nước: “A tỷ tốt nhất, a tỷ tốt nhất.” Trong mắt tràn đầy van nài.

Phùng Hoa lại thở dài một tiếng, cũng lười quản thêm. Phùng Trăn lúc này mới cười hì hì, quay về bên cửa sổ, hé một khe nhỏ tiếp tục say sưa ngắm nhìn cảnh phồn hoa của Thượng Kinh.

Dương đình hầu phủ nằm ở cuối phố Tẩy Nguyệt Kiều. So với tưởng tượng của Phùng Trăn, hầu phủ này nhỏ hơn nhiều. Nhưng cũng không trách nàng không biết, bởi tước hầu còn chia làm ba bậc: huyện hầu, hương hầu và đình hầu. Tước vị của đại bá nhà nàng chính là bậc thấp nhất – đình hầu.

Chỉ là lúc này, Phùng Trăn chẳng còn tâm trí để ý xem hầu phủ lớn hay nhỏ. Ánh mắt nàng hoàn toàn bị trang phục của các thị nữ trước mặt làm cho sững sờ. Thế này… chẳng phải quá phóng khoáng rồi sao?

Vai ngọc ẩn hiện, nửa vòng ngực lộ ra ngoài, lại bị bó đến đầy đặn tròn trịa, còn gợi cảm hơn cả nữ nhân thời hiện đại, khiến ánh mắt người ta muốn tránh cũng không tránh nổi, cứ vô thức bị hút về những đường cong kia.

Phùng Trăn cúi nhìn Phùng Hoa và chính mình, cả hai đều được bọc kín từ đầu đến chân, bỗng sinh ra cảm giác như lạc nhầm vào một nơi hoàn toàn khác.

Dương đình hầu phủ là một tòa phủ đệ ba tiến mới xây. Trong viện không trang trí cầu kỳ, chỉ trồng lác đác vài gốc cây non, khắp nơi đều toát lên dáng vẻ của một nhà tân quý.

Tân quý không hẳn là lời khen, mà ý nói phủ đình hầu này không có nền tảng lâu đời, tước vị cũng mới được phong chưa bao năm, nên mới mang dáng dấp mới mẻ như vậy.

Phùng Hoa và Phùng Trăn cùng tiến lên, làm lễ ra mắt vợ chồng Dương đình hầu.

Lễ nghi của hai tỷ muội không chỗ nào đáng chê, nhất là Phùng Hoa. Nhất cử nhất động của nàng đều chuẩn mực đến mức có thể coi là khuôn mẫu; dù nữ quan trong cung có tới soi mói, e cũng không tìm ra được nửa điểm sai sót.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc