Nhị hoàng tử dù sao cũng là người hoàng thất, trên vai bao nhiêu việc triều chính, chẳng thể ở mãi nơi này chuyện trò cùng mấy tiểu cô nương. Ngồi chưa được bao lâu, hắn đã đứng dậy cáo từ.
Phùng Trăn thấy vậy liền có phần sốt ruột. Dẫu chỉ là một con dê con, nhưng thêm được một phần thân cận với hoàng tử cũng xem như có chút lợi. Vì thế, nàng theo bản năng mà đưa mắt nhìn theo bóng Nhị hoàng tử khuất dần nơi cửa.
Tiêu Luận vừa ra đến ngưỡng cửa, chợt ngoảnh đầu nhìn lại. Chỉ thấy Phùng Trăn đang hướng mình đưa ánh mắt chan chứa, vừa trông mong vừa như ẩn chứa chút tình tứ. Trong lòng hắn thoáng giật mình.
Không thể phủ nhận, huyết mạch hoàng gia qua mấy đời mỹ nhân tẩm dưỡng, khiến Nhị hoàng tử sinh ra quả là tuấn mỹ phi phàm. Da trắng như ngọc, môi đỏ như son, đôi mắt phượng nửa khép nửa mở, vừa thoáng nhìn đã thấy phong lưu, lịch lãm, mang dáng dấp một công tử đa tình. Hậu viện của hắn, thiếp thất không đến trăm thì cũng phải hai mươi, phần lớn đều là tự nguyện tiến tới, chứ chẳng phải bị ép buộc gì.
Tiêu Luận vừa kinh ngạc vừa cảm thấy cũng là lẽ thường. Dù sao Phùng Trăn tuổi tuy nhỏ, nhưng cũng đã mười hai, đang độ tuổi xuân xanh, bắt đầu biết cảm mến thiếu niên anh tuấn là chuyện dễ hiểu. Chỉ tiếc nàng còn quá trẻ, nếu không, với ánh mắt ấy, e là đã khiến hắn phải bận lòng không ít rồi.
Tuy người ta thường nói “đôi mắt là cửa sổ tâm hồn”, nhưng Phùng Trăn vạn lần không ngờ rằng đôi mắt to tròn đẫm lệ của mình, trong mắt người khác lại thành ra liếc tình đưa ý. Thật ra, nàng chỉ luyến tiếc con dê con nhỏ của mình mà thôi.
Ung Điềm nhìn thấy hết cảnh đó, trong lòng không khỏi khinh bỉ. [Quả nhiên là đồ nhà quê từ Tây Kinh tới, thấy nam nhân liền không rời mắt được.] Trong lòng thầm chửi, nhưng ngoài mặt vẫn phải giữ vẻ nhã nhặn, liền ân cần mời Phùng Trăn và Mẫn Văn ở lại dùng cơm trưa.
Dùng bữa xong, hai tiểu cô nương rủ nhau ra vườn xem mèo con. Phùng Trăn vừa bước đến, đã trông thấy xa xa trên đỉnh lầu trong vườn, có một làn khí trắng mờ ảo như sương khói bay lững lờ. Trong lòng nàng khẽ “ồ” một tiếng, liền kéo Mẫn Văn đi về hướng Minh Quang Các.
Hóa ra, lúc ấy Nhị hoàng tử đang ở trong Minh Quang Các tiếp khách. Phùng Trăn tuy không thấy được người, nhưng luồng khí trắng trên người hắn lại tỏa ra ngoài, tự nhiên cuốn lấy nàng. Dù không mãnh liệt như khi đối diện, song vẫn khiến nàng cảm nhận rõ ràng.
Lúc này nàng mới hiểu, thì ra khí trắng trên người hoàng tử lại dày đặc đến thế. Còn Thành Dương trưởng công chúa – người cùng huyết thống trực hệ ở sát vách – thì luồng khí ấy lại mỏng đến mức chẳng lan qua nổi bức tường. Quả thật, huyết mạch càng gần, lông dê càng dày. Nếu có thể vào cung gặp được lão hoàng đế, chẳng phải là cơ hội phát tài đã ngay trong tầm tay sao?
Phùng Trăn chống cằm, bắt đầu mơ mộng viển vông.
Về lại phủ, trưởng công chúa kéo nàng hỏi han tỉ mỉ đủ chuyện xảy ra ở phủ Nhị hoàng tử. Xác nhận chẳng có gì bất ổn, người mới chịu thả nàng về phòng ngủ.
Chẳng bao lâu sau, lấy cớ đi xem mèo Ba Tư, Phùng Trăn lại dắt Mẫn Văn sang phủ Nhị hoàng tử dạo thêm một hai lượt. Tuy trong mắt nàng, tần suất ấy ít ỏi đến đáng thương, hoàn toàn không đủ “giải khát”, nhưng trong mắt người ngoài, đã là một dấu hiệu khó mà bỏ qua.