Trưởng công chúa có chút khó hiểu ý nghĩ của tiểu nữ quân, bèn trêu Phùng Trăn: “Các ngươi mới gặp có một lần mà đã nhớ nhung rồi sao?”
Phùng Trăn làm nũng: “Ta đến Thượng Kinh chỉ kết được đúng một bằng hữu, dĩ nhiên phải nhớ chứ ạ.”
Trưởng công chúa nhướng mày: “Nếu ngươi luyện chữ khiến ngô vừa lòng, ngô sẽ cho con bé Mẫn Văn kia đến phủ ở vài ngày.” Trong mắt trưởng công chúa, Mẫn Văn công chúa chẳng khác nào một con mèo con chó nhỏ, gọi đến chỉ để bầu bạn cho ngoại tôn nữ, mua vui mà thôi.
Chữ của Phùng Trăn, nếu chịu viết nghiêm túc thì vốn cũng không tệ, dù sao từ nhỏ đã bị Phùng Hoa ép luyện. Chỉ là nàng quen làm gì cũng chừa lại ba phần, nên bình thường viết cho có lệ. Lần này vì “vặt lông dê”, nàng đành phải bỏ công thật sự.
Trưởng công chúa là người giữ lời. Thấy Phùng Trăn quả nhiên viết được một tay chữ coi như xinh xắn, bà liền vào cung một chuyến, đón Mẫn Văn về.
Khi ấy, Mẫn Văn nghe nói Thành Dương trưởng công chúa muốn đưa nàng về phủ ở tạm, kinh ngạc đến mức miệng há ra không khép lại được. Nàng nằm mơ cũng không nghĩ chỉ mới gặp một lần mà Phùng Trăn đã nhớ nàng như vậy, khiến nàng vừa ngượng vừa bối rối. Rốt cuộc mục đích nàng thân cận Phùng Trăn vốn chẳng thuần khiết. Mẫn Văn cũng không ngờ Thành Dương trưởng công chúa thương Phùng Trăn đến thế, chỉ vì một câu của nàng mà thật sự vào cung.
Được ra khỏi cung, với Mẫn Văn dĩ nhiên là chuyện cầu còn không được. Ở trong cung, nàng không được phụ thân yêu, cũng chẳng có mẫu thân thương; đến cả cung nhân hầu hạ cũng lơ là, chậm chạp đủ đường. Các ca ca chẳng buồn liếc nhìn, tỷ muội cũng lười để mắt tới một con bé không được sủng ái, thành ra nàng ngay cả người để trò chuyện cũng không có. Nếu không thỉnh thoảng được Bình Dương trưởng công chúa chăm nom, e rằng nàng đã chẳng cầm cự nổi.
Vì thế vừa thấy Phùng Trăn, Mẫn Văn liền như gặp bạn cũ mười năm, ôm chầm lấy nàng, hết ôm lại sáp. Hai tiểu nữ quân vui mừng khôn xiết, nhất là Phùng Trăn, cứ nắm tay không chịu buông.
Chỉ là một đôi tiểu nữ quân đoàn tụ, vậy mà kẻ để ý lại chẳng ít.
“Thành Dương trưởng công chúa mời Thập Nhất công chúa về phủ ở tạm?”
Ngũ điện hạ Tiêu Tắc nghe tin, ngón tay khẽ gõ lên án thư hai cái, rồi khóe môi nhếch lên: “Không ngờ bao năm chẳng đoái hoài, giờ lại biết thương ngoại tôn nữ rồi.”
Vinh Khác đến bẩm tin cúi đầu đứng một bên, không dám nhiều lời.
“Được rồi, tin này ngươi cũng đem sang chỗ nhị ca bọn họ, báo một tiếng.” Tiêu Tắc xua tay.
Vinh Khác hơi ngẩng đầu, khó hiểu, nhưng Tiêu Tắc không giải thích. Bên cạnh Thành Dương trưởng công chúa khó khăn lắm mới xuất hiện hai ‘quả trứng’, ai cũng muốn nhắm vào. Chỉ là kẻ cắn miếng đầu chưa chắc đã được phần ngon.
Bên Nhị điện hạ Tiêu Chứng vừa nhận được tin, liền không nhịn được đưa tay xoa cằm. Trở về phòng, nhìn thấy hoàng tử phi vì mang thai mà vòng eo tròn vo như thùng nước, trong lòng hắn bỗng dâng lên một ý nghĩ lạnh lùng: nếu ả khó sinh mà chết, chẳng phải vừa khéo trống ra một chỗ hay sao?
Thân nhân của Thành Dương trưởng công chúa cũng chỉ còn lại bấy nhiêu người. Với tính tình cổ quái của lão thái thái ấy, đứa ngoại tôn nữ duy nhất kia sao có thể cho người ta làm thiếp, dù là trắc phi cũng không được. Tiêu Chứng vừa nhớ tới mỹ nhân hôm ấy gặp trong vườn mẫu đơn của phủ công chúa, trong lòng liền nóng lên một trận. Lại quay sang nhìn hoàng tử phi trên mặt lấm tấm vết vì mang thai, càng thấy chán ghét, chẳng còn chút hứng thú.