Vạn Vạn Không Thể

Chương 2

Trước Sau

break
Phùng Hoa bật cười: “Chúng ta cứ khen qua khen lại thế này, nếu để người khác nghe thấy, không chừng cười đến rụng răng mất.”

Phùng Trăn cũng không nhịn được cười theo: “A tỷ, dạo này ta lại làm thêm một hộp cao dưỡng tóc, lát nữa chúng ta cùng thử nhé.” Nói rồi nàng rút trâm cài trên đầu, cả người chìm xuống nước, tung tăng bơi lội như cá nhỏ.

Phùng Hoa nhìn tiểu muội ngây thơ hoạt bát, khóe môi lại cong lên.

Phùng Trăn từ dưới nước trồi lên, đúng lúc một cánh đào trôi đến, vướng nơi bả vai rồi theo đó rơi xuống trước ngực. Nàng nghịch ngợm cúi đầu thổi một hơi, cánh đào vẫn vững vàng không nhúc nhích, thế là nàng phồng má, ra sức thổi thêm lần nữa.

Phùng Hoa đứng bên nhìn mà buồn cười, trong lòng chỉ mong tiểu muội nhà mình có thể mãi mãi vô lo vô nghĩ như thế.

“Yêu Yêu, lên bờ thôi, không thể ngâm nước lâu được.” Phùng Hoa nói rồi đứng dậy, đi về phía bờ suối.

Thiếu nữ eo thon mềm mại như liễu rủ, lay động trong gió xuân. Phùng Trăn nhìn bóng lưng a tỷ, nét ngây thơ trên mặt thoáng chốc tan biến, nàng khẽ thở dài. A tỷ đã lớn rồi, sắp gả chồng, nghĩ thế nào nàng cũng không nỡ.

Ánh mắt Phùng Trăn khẽ chuyển, trong lòng âm thầm tính toán, không biết nên dùng cách gì để mai sau có thể theo sang nhà tỷ phu ở nhờ. Dĩ nhiên, tiền đề là còn phải xem vị hôn phu của Phùng Hoa kia có phải là người tử tế hay không.

Mải nghĩ ngợi, Phùng Trăn sớm quên mất cánh đào trước ngực. Mãi đến tối thay y phục chuẩn bị nghỉ ngơi, thị nữ Nghi Nhân mới khẽ kêu lên: “Nữ quân, sao ở đây lại có một đóa đào hoa thế này?”

Phùng Trăn cúi đầu nhìn, mới phát hiện cánh đào phấn nơi ngực mình dường như đã hòa vào làn da. Nàng đưa tay chạm thử, trơn mịn như lụa, cứ như vốn sinh ra đã có. Phùng Trăn dùng sức chà xát, cánh đào kia vẫn trơ trơ không hề nhúc nhích. “Lạ thật, sao lại thế này?”

Ngực bỗng dưng mọc thêm một đóa đào hoa, chẳng phải là chuyện quái dị hay sao?

Đêm đó nàng trằn trọc không ngủ, liên tục dùng tay cạy gỡ cánh đào kia, cho đến khi đầu ngón tay rớm máu. Trước mắt bỗng chốc trời đất đảo lộn, đầu váng mắt hoa. Đến khi mở mắt ra lần nữa, nàng đã đứng giữa một màn sương mù dày đặc.


Làn sương mù kia tựa như một bức tường vô hình, khiến người ta không sao bước tiếp được. Chỉ bên trái lộ ra một góc nhỏ, hiện ra một vũng nước. Gọi là hồ thì cũng không đúng, bởi trong đầm chỉ có một mặt nước nhỏ bằng chén trà.

Nước có màu trắng sữa, tựa như ngọc nhũ quỳnh tương, thoang thoảng mùi đào.

Phùng Trăn bất giác thèm thuồng, nàng nuốt khẽ một ngụm nước bọt, cúi người nhấp một ngụm quỳnh tương kia. Hương đào mê người, ngọt mát thấm sâu, tinh khiết lạnh lẽo; rõ ràng không hề có men rượu, vậy mà Phùng Trăn lại say đến không biết trời đất.

Đến khi tỉnh lại, nàng nhìn chằm chằm vào trướng đỉnh quen thuộc, khoan khoái vươn vai một cái rồi lười biếng ngồi dậy. Cổ áo lót chẳng biết từ khi nào đã bị xô lệch, để lộ nửa bờ vai trái. Đóa đào hoa nơi ngực ẩn hiện mờ mờ, chỗ đêm qua nàng moi đến chảy máu nay đã trơn nhẵn, không còn vết sẹo hay mảy may huyết vảy.

Phùng Trăn khẽ nhíu mày, đầu ngón tay nhẹ nhàng chạm lên cánh hoa. Trước mắt nàng lập tức hiện ra trản quỳnh tương kia; vũng nước đêm qua đã bị uống cạn, lúc này lại đầy lên, vẫn chỉ một lượng bằng chén trà.

Nghe thấy động tĩnh, Nghi Nhân vén rèm bước vào: “Nữ quân tỉnh rồi ạ? Ủa, mùi đào hương từ đâu ra thế?” Vừa nói, nàng vừa nuốt nước bọt. Không phải vì đói, mà bởi hương đào ngọt lành kia thấm vào mũi, tựa như cắn một miếng đào mật tháng bảy tháng tám, giòn ngọt mọng nước, khiến miệng lưỡi sinh tân.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc