Phùng Hoa chột dạ liếc sang chỗ khác. Nói vậy thôi, chứ thật ra nàng đã thấy.
Hôm ấy Tô Khánh dẫn bốn vị điện hạ ra vườn nướng thịt, nơi đó cách vườn mẫu đơn chỗ Phùng Hoa đứng chỉ qua một lối hoa khê nhìn sang là thấy.
Phùng Hoa đứng giữa khóm mẫu đơn, muôn hoa đua sắc, ong bướm lượn quanh. Hoa tôn người thêm diễm, người lại càng kiều hơn hoa. Khi ấy Nhị hoàng tử nhìn đến mức chân như dính đất, không nhấc nổi.
Phùng Hoa cảm giác có ánh mắt dõi theo mình, vội quay người tránh đi, rồi nhanh tay chọn mấy đóa mẫu đơn, bước vội rời khỏi. Nhưng chuyện này nàng sao dám nói với Yêu Yêu? Chẳng lẽ lại bảo có vị điện hạ cứ nhìn nàng mãi? Huống chi nàng đã đến tuổi ấy rồi, dù chỉ sau lưng bàn chuyện nam tử cũng phải kiêng dè.
“Tỷ tỷ mấy ngày nay làm gì vậy? Sao cả ngày chẳng thấy người đâu?” Phùng Trăn lại hỏi.
Phùng Hoa đáp: “Vì ngoại bà muốn chúng ta ở đây lâu, nên đã mời tiên sinh về dạy, kẻo bỏ bê việc học. Mấy hôm nay ta đều theo tiên sinh đọc sách, luyện cầm.”
Sắc mặt Phùng Trăn lập tức đổi ngay: “Lại phải đọc sách nữa hả?”
Phùng Hoa che miệng cười, rõ ràng có chút vui vì người khác gặp nạn.
Hôm sau, Phùng Trăn dậy sớm đi “kéo lông dê”—hay nói đúng hơn là đi chải đầu cho Trưởng Công Chúa—quả nhiên nghe người nhắc tới chuyện học hành.
“Hồi trước thân thể ngươi không tốt, ta chưa nói. Giờ thấy ngươi đã khá, cũng nên theo tỷ tỷ tiếp tục đọc sách.” Trưởng Công Chúa nói.
Phùng Trăn gượng giữ vẻ ngây thơ ngọt ngào, mềm giọng làm nũng: “Nhưng hôm qua ta mới hái ba giỏ hoa tươi với hương thảo, hai hôm nay còn phải pha hương cao nữa đó, ngoại bà…”
“Dung nhan của nữ tử dĩ nhiên quan trọng,” Trưởng Công Chúa chậm rãi nói, “nhưng đời người đâu chỉ có mỗi việc chăm chăm giữ một khuôn mặt. Còn rất nhiều chuyện khác phải làm.”
“Huống chi phàm là nam tử có kiến giải, cũng sẽ không chỉ nhìn mỗi gương mặt của nữ nhi gia.” Trưởng Công Chúa nói. Mấy ngày nay người cũng coi như đã thăm dò rõ tính nết Phùng Trăn. Nha đầu này chẳng biết được nuôi dạy kiểu gì, lười biếng vô cùng, tuổi còn nhỏ mà mê đẹp như mạng, suốt ngày chỉ lo mân mê phương thuốc dưỡng nhan, công thức ướp hương. Cũng chẳng chịu soi xem cái đầu tóc vàng hoe của mình—lấy gì mà thuyết phục người ta chứ.
Trưởng Công Chúa sao có thể dung nàng phí thời gian như vậy, nên mới mở miệng gõ cho nàng một trận.
“Ngoại bà, ta đâu có vì ‘kẻ thích ta’ mà trang điểm.” Phùng Trăn phồng má, rồi lập tức đổi giọng, cười ngọt với hình bóng trong gương: “Ta là thấy tự mình sửa sang cho đẹp, mình nhìn cũng vừa mắt, tinh thần cũng phấn chấn. Ngoại bà, hôm nay người có ưng kiểu tóc này không?”
Thì ra trong lúc nói chuyện, Phùng Trăn đã chải đầu cho Trưởng Công Chúa xong. Người già tóc khó tránh thưa dần, lại còn tóc bạc, nhổ kiểu gì cũng không sạch. Phùng Trăn bèn chải những kiểu đơn giản mà trông tóc dày hơn. Chưa chắc đã khéo hơn bà chải đầu hầu hạ Trưởng Công Chúa thường ngày, nhưng quan trọng là tấm lòng. Huống chi kiểu tóc nàng làm ra cũng thật mới mẻ, lạ mắt.
Thế nhưng Trưởng Công Chúa nào để nàng lái chuyện: “Ngày mai sáng sớm ngươi không cần qua đây chải đầu cho ta nữa. Dùng cơm xong thì đến chỗ phu tử. Trước viết vài thiên chữ đưa ta xem, đừng để người ta chê cười.”