Vạn Nhân Mê Công Lược: Tiểu Bạch Hoa Nghịch Thiên Cải Mệnh

Thế giới 3 - Chương 65: Niên đại văn: Em gái nuôi mưu mô (5)

Trước Sau

break

Trong phòng bếp, Mộ Chu vẫn nhanh tay giành lấy phần nhặt và rửa sạch rau củ, sau đó cô đứng yên lặng, chăm chú nhìn Đàm Tắc Ngộ.

Ban đầu Đàm Tắc Ngộ vẫn cố tình lờ cô đi. 

Nhưng khi ánh mắt nóng bỏng của Mộ Chu dừng trên người anh ngày càng lâu, động tác thái rau của anh không khỏi trở nên cứng nhắc.

"Cộp!"

Con dao phay bị đặt mạnh xuống thớt, Đàm Tắc Ngộ lạnh lùng nhìn về phía cô. 

Mộ Chu giật mình, hai tay nắm chặt lấy vạt tạp dề đầy vẻ căng thẳng, cô lí nhí giải thích:

"Em... em không biết nấu cơm, nên muốn học một chút."

Đàm Tắc Ngộ nhíu mày nhìn cô, vẻ mặt đầy sự nghi hoặc. 

Mộ Chu đành thẹn thùng nói thêm: "Lúc ở nhà, toàn là anh trai em nấu, em chỉ phụ việc vặt thôi."

 Cô nỗ lực bảo đảm: "Em nhất định sẽ học rất nhanh, em hứa đấy!"

Đàm Tắc Ngộ nhanh chóng hiểu ra, cô sợ chuyện mình không biết nấu ăn bị người nhà họ Đàm biết nên mới giấu giếm.

 Im lặng nhìn cô vài giây để xác định cô không có ý đồ gì khác, anh mới tiếp tục thái rau. 

Mộ Chu thở phào nhẹ nhõm, lén lại gần hơn một chút để quan sát. 

Cô rất biết ý, thấy không giúp được gì liền nỗ lực cung cấp "giá trị cảm xúc":

"Nhị ca giỏi thật đấy, sợi khoai tây nào cũng đều chăm chắp như nhau."

"Thơm quá đi mất, tay nghề của nhị ca còn hơn cả đầu bếp ấy chứ."

"Oa, cà rốt mà anh cũng thái được vuông vức thế kia, đúng là anh làm gì cũng chuyên nghiệp thật."

Dù Đàm Tắc Ngộ chẳng thèm ban cho cô lấy một cái nhìn, Mộ Chu vẫn suốt buổi khen ngợi không ngớt, đôi mắt lấp lánh nhìn anh chằm chằm. 

Đàm Tắc Ngộ tay làm không ngừng, vẻ ngoài thạo việc và bình tĩnh, nhưng chỉ mình anh biết tâm trí mình đã rối loạn hoàn toàn. 

Phòng bếp không hề nhỏ, lại nồng mùi khói dầu, nhưng mùi hương thảo mộc tự nhiên trên người Mộ Chu cứ hết lớp này đến lớp khác xộc vào mũi anh, khiến anh không thể nào phớt lờ nổi.

Cuối cùng khi món ăn đã xong, Mộ Chu bưng đĩa ra ngoài, anh mới dám thở phào nhẹ nhõm.

 Trên bàn ăn, Lục Mộng nếm thử món bò nạm hầm đậu phụ rồi kinh ngạc thốt lên:

"Em Mộ Chu này, tay nghề của em tuyệt thật đấy, chắc chị phải học tập em nhiều rồi."

"Đều là công của nhị ca cả, em chỉ đứng phụ thôi ạ."

Mộ Chu nói thật lòng, không dám nhận vơ công lao. 

Nhưng điều đó không ngăn được người khác nghĩ rằng cô đang khiêm tốn. 

Như Lục Mộng chẳng hạn, cô ta tin chắc Mộ Chu có tay nghề siêu đẳng nhưng lại giả vờ khiêm nhường để nịnh bợ Đàm Tắc Ngộ. 

Đáy lòng Lục Mộng thầm hạ quyết tâm phải vượt qua Mộ Chu trong khoản bếp núc, tuyệt đối không được thua kém.

Ngày hôm đó, anh cả Đàm Tắc Tự — người vừa đi công tác từ lúc Mộ Chu mới đến — đã trở về. 

Dù đã cởi bỏ quân phục nhưng vóc dáng rắn rỏi, thẳng tắp của anh ấy vẫn toát ra sự áp bách cực lớn. 

Trương Bảo Trân thấy con cả về thì vui mừng bảo:

"Vừa hay, bên ủy ban phường có việc gấp dì phải đi ngay. Con đưa Mộ Chu ra trung tâm bách hóa mua vài bộ quần áo mới nhé, nhớ chọn loại mấy cô bé trẻ trung hay mặc ấy."

Bà đã sớm nhận ra quần áo của Mộ Chu quá tối tăm, không được rực rỡ như Lục Mộng.

 Sợ Mộ Chu tủi thân nên bà luôn muốn đưa cô đi mua đồ mới, ngờ đâu lúc định đi thì lại có việc đột xuất. 

Thế là Mộ Chu cùng Đàm Tắc Tự đi đến cửa hàng bách hóa.

 Đàm Tắc Tự là một người anh cả đáng tin cậy. 

Vừa đến nơi, anh ấy đã bảo nhân viên chọn những mẫu đẹp và bán chạy nhất cho Mộ Chu. 

Mặc cho cô từ chối, anh ấy vẫn dứt khoát mua hết.

 Lúc ra về, dưới sự thúc giục của nhân viên, Mộ Chu đã thay luôn chiếc áo lông vũ mới mua.

 Chiếc áo lông vũ dáng dài màu vàng nhạt không chỉ ấm áp mà thiết kế chiết eo còn giúp cô trông vô cùng thanh thoát, không hề bị béo tròn. 

Đặc biệt là Mộ Chu rất trắng, cực kỳ hợp với màu này.

Trong tiếng khen ngợi của nhân viên, hai người rời đi. 

Nhưng họ không về nhà ngay mà ghé vào nhà hàng Bắc Thành. 

Đàm Tắc Tự nghĩ Mộ Chu đến Bắc Thành đã lâu mà chưa được đi ăn thì thật thiếu sót, nên nhất định phải đưa cô đi một lần.

"Lúc Lục Mộng mới đến, mẹ cũng đưa con bé đi ăn ở đây rồi." Anh ấy khuyên để cô không thấy áy náy. 

Mộ Chu không từ chối được, đành theo anh ấy vào nhà hàng. Hai người ngồi xuống một bàn ở đại sảnh.

Trên tầng, Đàm Tắc Ngộ từ trong phòng bao đi ra, khẽ day mũi. Anh vừa tiễn xong đoàn đầu tư từ Cảng Thành sang, công việc bận rộn cuối cùng cũng tạm ổn. 

Đang định rời đi, anh chợt khựng lại khi thấy một bóng dáng rực rỡ ngồi bên cửa sổ.

Cô gái có đôi mắt to tròn, trong veo, khuôn mặt nhỏ nhắn hơi phúng phính. 

Lúc này cô đang chống cằm lên bàn, đôi môi đỏ hồng khẽ bĩu ra trông vô cùng đáng yêu. 

Hôm nay cô không tết hai bím tóc như thường lệ mà tết lệch sang một bên, trên tóc cài một chiếc kẹp bướm xinh xắn.

 Đó chính là Mộ Chu.

Sao cô lại ở đây?

Đàm Tắc Ngộ nhanh chóng chú ý đến chiếc áo lông vũ màu vàng nhạt trên người cô. 

Đó chính là cái áo trên người ma-nơ-canh mà anh đã thấy trong lần đầu đưa cô đi mua sắm. 

Quả nhiên, bộ đồ này cực kỳ hợp với cô. Đặc biệt là khi cô đang cười hì hì nhìn người đàn ông đối diện, làn da trắng ngần dưới sắc vàng nhạt càng thêm phần linh động.

Sắc mặt Đàm Tắc Ngộ bỗng trầm xuống. 

Cô đang ăn cơm với ai?

Anh rảo bước xuống lầu. Khi lại gần, anh mới nhận ra bóng lưng người đàn ông kia trông rất quen thuộc.

"Nhị ca?" Mộ Chu gọi.

"Tắc Ngộ?" Đàm Tắc Tự cũng quay đầu lại nhìn.

"Em cũng ở đây à?"

Câu hỏi của anh cả làm Đàm Tắc Ngộ khẽ mím môi: "Sao thế, em quấy rầy hai người ăn cơm à?"

"Nói gì vậy, em đang bận công việc à?"

"Xong rồi." Đàm Tắc Ngộ đáp gọn lỏn rồi ngồi xuống ngay cạnh Đàm Tắc Tự.

Mộ Chu lén nhìn anh. 

Hôm nay Đàm Tắc Ngộ trông rất khác, anh mặc âu phục chỉnh tề, thắt cà vạt nghiêm túc, tóc chải chuốt bóng mượt, trông vừa điển trai vừa phong độ, không còn vẻ "lưu manh" thường ngày. Trong khoảnh khắc, trông anh chẳng khác gì những ngôi sao Cảng Thành thời bấy giờ.

Vừa lúc cô thu hồi tầm mắt thì Đàm Tắc Ngộ nhìn sang. 

Cô cảm nhận được nhưng không phản ứng, chỉ cúi đầu giữ im lặng.

"Quần áo mới à?" Anh chủ động mở lời.

Đàm Tắc Tự trả lời thay: "Mẹ bảo anh đưa em ấy đi mua mấy bộ mới. Đồ cũ trước kia u ám quá, không hợp tuổi. Bộ này đẹp đúng không, nghe nói là mốt nhất miền Nam đấy."

Đến người không rành thời trang như Đàm Tắc Tự cũng thấy Mộ Chu mặc bộ này rất xinh, cứ như đo ni đóng giày cho cô vậy.

"Ừ." Đàm Tắc Ngộ ậm ừ một tiếng, cầm đũa lên vẻ không quan tâm lắm.

Thức ăn đã lên đủ, mọi người bắt đầu dùng bữa. 

Đàm Tắc Ngộ vốn đã ăn lúc tiếp khách nên giờ chẳng ăn được bao nhiêu. 

Anh thỉnh thoảng lại ngước mắt, vô thức nhìn về phía Mộ Chu. Cô ăn uống rất cẩn thận, như thể sợ làm bẩn chiếc áo mới.

Không hiểu sao, cảm giác kinh diễm lúc đầu khi thấy cô mặc bộ đồ này biến mất, giờ đây anh lại thấy rất chướng mắt.

 Nhất là cái vẻ nâng niu, giữ gìn quá mức của cô.

 Lúc này, những món ăn trứ danh của đầu bếp nhà hàng Bắc Thành đối với anh chẳng khác gì nhai sáp.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương