Mộ Chu bước nhanh rời khỏi hội trường, lao thẳng ra cửa lớn.
Trong lúc hoảng loạn không kịp nhìn đường, cô không hề chú ý thấy một chiếc xe đang lao thẳng về phía mình.
Vào khoảnh khắc nghìn cân treo sợi tóc, một bàn tay to lớn đột ngột túm chặt lấy cánh tay cô, dùng lực kéo mạnh ngược trở lại. Mộ Chu theo đà đâm sầm vào một lồng ngực rắn chắc và lạnh lẽo.
Một luồng khí thế áp đảo bao trùm lấy cô, không khí xung quanh dường như đông cứng lại trong chớp mắt.
Cố nén áp lực vô hình đang đè nặng, Mộ Chu chậm rãi ngẩng đầu nhìn người vừa cứu mình.
Là Cảnh Trạm.
Lúc này gương mặt anh tràn đầy vẻ giận dữ, đánh mất hẳn sự điềm tĩnh thường ngày.
Cảnh Trạm vừa kịp chạy đến, cảnh tượng trước mắt khiến đồng tử anh co rụt lại, trái tim suýt chút nữa thì ngừng đập. Sau khi kéo được người vào vùng an toàn, ngọn lửa giận dữ lẫn bạo liệt trong lòng anh rốt cuộc không thể kìm nén thêm được nữa.
Anh siết chặt lấy bả vai cô, đôi mắt sâu thẳm nhìn xoáy vào cô, giọng nói lạnh lẽo không chút hơi ấm: "Mạng của cô là do Cảnh Dụ cứu về, ai cho phép cô coi thường sự an nguy của bản thân như thế!"
Sắc mặt Mộ Chu tái nhợt, hàng mi khẽ run rẩy, cô hoảng loạn lên tiếng: "Tôi xin lỗi... Tôi không biết anh ở đây."
"Tôi chỉ là... chỉ là muốn tìm một công việc thời vụ để kiếm chút tiền thôi."
"... Tiền thuê nhà của tôi sắp hết hạn rồi, nhưng tôi lại không có tiền. Nếu không tìm được việc, tôi... tôi sẽ phải ngủ ngoài đường mất. Tôi xin lỗi, tôi thật sự không biết anh cũng ở đây..."
"Cầu xin anh đừng đuổi tôi đi, tôi sẽ biến mất khỏi mắt anh ngay lập tức..."
Lúc này, Mộ Chu như bị nỗi sợ hãi chiếm trọn tâm trí, lời giải thích của cô trở nên hỗn loạn, đầu đuôi không ăn nhập vào đâu.
Nhưng Cảnh Trạm vẫn nghe hiểu.
Tiền thuê nhà của cô sắp hết hạn, không có việc làm nghĩa là cô sẽ không có chỗ dung thân. Khó khăn lắm mới tìm được một công việc tạm thời, vậy mà cô lại tình cờ đụng trúng anh. Vì sợ bị đuổi khỏi Kinh Thị nên cô mới hốt hoảng bỏ chạy.
Cảnh Trạm biết rõ việc cô bị sa thải ở hội sở, bởi đó chính là ý muốn của anh. Chỉ là mục đích cuối cùng của anh là muốn đuổi cô đi, hay còn vì lý do nào khác, có lẽ chính anh cũng không phân định rõ được.
Nhìn dáng vẻ sợ hãi và liên tục xin lỗi của Mộ Chu, ngực Cảnh Trạm như có thứ gì đó chẹn ngang, những lời cay nghiệt không tài nào thốt ra nổi một chữ.
Anh vẫn đang giữ chặt vai cô. Người con gái trong lòng gầy yếu đến mức đôi bàn tay anh dường như có thể ôm trọn lấy cô. Cảnh Trạm mím môi, lồng ngực bị một luồng cảm xúc lạ kỳ chiếm cứ.
Sau khi yết hầu lên xuống vài lần, giọng nói hơi khàn của anh vang lên: "Sau này, đừng có trốn tránh tôi như thế nữa."
Mộ Chu dần bình tĩnh lại, cô hơi ngơ ngác ngước nhìn anh. Đôi mắt trong vắt lấp lánh những tia sáng nhỏ vụn, dường như có thể nhìn thấu tận tâm can người đối diện khiến Cảnh Trạm phải chật vật né tránh tầm mắt cô.
Anh lạnh mặt rút một tấm danh thiếp từ túi áo vest ra, đưa cho Mộ Chu: "Căn biệt thự ở phía Tây thành phố, cô biết vị trí rồi đấy. Nơi đó tôi không thường lui tới, vừa hay đang thiếu một bảo mẫu trông nhà."
Mộ Chu máy móc nhận lấy tấm danh thiếp, đôi mắt chớp chớp như muốn xác nhận xem lời anh nói có phải là thật không. Vài giây sau, cô mới rụt rè lên tiếng: "Vậy... thời gian làm việc của tôi thế nào? Và tôi cần phải làm những gì ạ?"
"Cũng giống như bảo mẫu ở các nơi khác thôi, làm việc 24/24, cô có thể dọn vào ở trực tiếp. Cụ thể làm gì thì lát nữa trợ lý của tôi sẽ liên hệ với cô."
Cảnh Trạm thấy cô đã nhận lời, anh im lặng một lát rồi nói tiếp: "Mật mã là 279679."
Mộ Chu gật đầu, khẽ nở một nụ cười gượng gạo, cố gắng tỏ ra vui vẻ hơn một chút: "Cảm ơn anh, Cảnh tiên sinh."
Cảnh Trạm không nói gì thêm, xoay người lên xe rời đi.
Đợi đến khi bóng chiếc xe hoàn toàn khuất hẳn, Mộ Chu nhìn tấm danh thiếp trong tay, khóe môi không sao ngăn được nụ cười đắc ý.
…
Phía ngoài khu biệt thự Tây thành.
Mộ Chu xách theo một chiếc vali đơn giản, đây là toàn bộ gia sản của cô. Có lẽ do đã được chào hỏi trước, cô dễ dàng dùng danh thiếp của Cảnh Trạm để qua cổng và tìm đến đúng căn nhà theo ký ức.
Trong ấn tượng của cô, nhà họ Cảnh từng tổ chức tiệc tùng ở đây. Sau khi nhập mật mã, cô kéo hành lý vào bên trong. Phong cách trang trí của biệt thự vô cùng tối giản nhưng vẫn toát lên vẻ sang trọng, tinh tế. Mộ Chu chọn bừa một phòng ngủ rồi đặt hành lý xuống.
Rốt cuộc cũng thoát khỏi căn phòng thuê chật hẹp, tâm trạng cô rất tốt. Căn biệt thự này tuy thường ngày không có người ở nhưng rất sạch sẽ, có vẻ như định kỳ đều có người đến dọn dẹp.
Cô nhớ lại lời dặn của trợ lý Cảnh Trạm.
[Mộ tiểu thư, công việc hằng ngày của cô là dọn dẹp vệ sinh, đảm bảo tủ lạnh luôn có đủ nguyên liệu tươi ngon. Để phòng trường hợp Cảnh tiên sinh đột nhiên ghé qua, anh ấy có thể ăn được những món hợp khẩu vị. Chi phí mua sắm cô cứ giữ lại hóa đơn rồi gửi tôi thanh toán.]
Nhìn căn bếp trống trơn, Mộ Chu quyết định đi mua sắm một chuyến đại quy mô, vừa hay trợ lý cũng đã ứng trước cho cô một tháng lương.
Sau khi nghỉ ngơi đôi chút, Mộ Chu rời khỏi biệt thự. Vị trí ở đây hơi hẻo lánh, phần lớn chủ sở hữu không coi đây là nơi ở thường xuyên mà chỉ đến khi có tiệc tùng hoặc dã ngoại. May mắn là tiện ích trong khu rất đầy đủ, cách đó không xa có một siêu thị nhập khẩu.
Nhớ đến lời dặn của trợ lý, Mộ Chu nghiêm túc lựa chọn nguyên liệu. Giống như các tổng tài khác, Cảnh Trạm rất kén chọn và chú trọng chuyện ăn uống. Mộ Chu đứng trước tủ đông, so sánh một hồi lâu rồi cuối cùng chọn loại đắt tiền nhất.
Cách đó không xa, một nhóm nam thanh nữ tú đang vừa cười nói vừa đẩy xe mua sắm tiến lại gần. Tiếng đùa giỡn của họ bỗng im bặt khi nhìn rõ Mộ Chu.
"Mộ Chu? Sao cô lại ở đây!" Một chàng trai trong nhóm kinh ngạc thốt lên.
Mộ Chu vốn định rời đi, nghe thấy có người gọi tên mình thì quay đầu lại nhìn. Ánh mắt cô quét qua nhóm người một lượt.
Không có chút ấn tượng nào.
Chắc là đám bạn xấu trước kia của nguyên chủ thôi, trông ai cũng có vẻ không thiếu tiền. Vì thế cô chỉ bình thản gật đầu chào rồi định bước tiếp. Nhưng đám người này hiển nhiên không muốn để cô đi dễ dàng như vậy.
"Ấy ấy, đợi chút đã."
Chàng trai vừa gọi tên cô bước lên phía trước, liếc nhìn đồ trong xe mua sắm của Mộ Chu rồi dò xét: "Nhắc mới nhớ, từ sau khi nhà cô phá sản, lâu lắm rồi không gặp. Cô sống quanh đây à?"
Mộ Chu cảm nhận được ánh mắt của những người này không mấy thiện cảm, nên cô cũng chẳng muốn tiếp chuyện: "Anh chắn đường tôi rồi, phiền anh tránh ra."
Lần này, chàng trai kia không ngăn cản nữa, chỉ nhìn theo bóng lưng cô với vẻ đầy ẩn ý. Một cô gái đi cùng thấy vậy thì nghiến răng, tiến lên khoác lấy tay anh ta, nũng nịu: "Thịnh Triết, nhanh mua xong rồi về thôi, mọi người đang đợi chúng ta đấy."
Lý Thịnh Triết gật đầu, không nhìn về phía Mộ Chu nữa.
…
Khi rời khỏi siêu thị thì trời đã bắt đầu tối, Mộ Chu quay trở lại khu biệt thự. Cô nhìn về phía một căn biệt thự náo nhiệt cách đó không xa, có vẻ như ở đó đang tổ chức tiệc tùng.
Đang định thu hồi tầm mắt thì một bóng dáng quen thuộc lọt vào tầm mắt cô. Người đó có mái tóc xoăn dài, mặc một chiếc váy đỏ rực rỡ.
Chính là Giang Tình Trăn, người cô đã gặp ở buổi họp báo ban sáng.
Vẫn còn tâm trạng đi dự tiệc, xem ra chuyện ban sáng không hề gây đả kích gì lớn cho cô ta. Đúng vậy, việc "thiên kim thật" Giang Nhiễm xuất hiện tại buổi họp báo là do Mộ Chu đã nặc danh thông báo.
Giang Nhiễm hành động rất nhanh, lập tức tìm ra sơ hở của Giang Tình Trăn và vạch trần cô ta ngay trước mặt Cảnh Trạm. Nhắc đến cũng lạ, từ khi Giang Nhiễm được đón về nhà họ Giang, ngoài sự thương xót ban đầu, định kiến của mọi người về cô ấy nhanh chóng trở thành "ác độc và lỗ mãng". Trong chuyện này, sự "thêm dầu vào lửa" của Giang Tình Trăn chắc chắn không hề ít, Giang Nhiễm vốn dĩ đã căm ghét cô ta từ lâu.
Mộ Chu đoán rằng, khi biết Giang Tình Trăn có khả năng bám lấy Cảnh Trạm, Giang Nhiễm chắc chắn sẽ không đứng nhìn, vì thế cô mới báo tin.
Mộ Chu chẳng mấy hứng thú với ân oán giữa thiên kim thật - giả này, cô chỉ gọi Giang Nhiễm đến làm loạn để phục vụ nhiệm vụ công lược của mình mà thôi. Cũng không biết hiệu quả ra sao.
Mộ Chu thu hồi tầm mắt rồi rời đi. Nhưng cô cũng không hề hay biết rằng, Giang Tình Trăn cũng đã chú ý tới mình.